Lê Bá Dương
Có những người lính trở về từ chiến tranh nhưng một phần cuộc đời họ mãi ở lại chiến trường. Với cựu chiến binh Lê Bá Dương, nơi ấy là Quảng Trị và dòng Thạch Hãn – dòng sông đã chứng kiến biết bao người lính vượt qua trong những tháng ngày chiến đấu ác liệt năm 1972.
Lê Bá Dương nhập ngũ khi còn rất trẻ, trực tiếp chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị. Trong những ngày bảo vệ thị xã và Thành cổ, sông Thạch Hãn là tuyến đường quan trọng để bộ đội, vũ khí, đạn dược và lương thực từ phía Bắc vượt sông vào chiến trường. Giữa bom pháo dữ dội, nhiều chiến sĩ đã vĩnh viễn nằm lại trên dòng sông ấy.
Sau chiến tranh, trở lại Quảng Trị, Lê Bá Dương luôn đau đáu nhớ về những đồng đội không trở về. Từ năm 1987, mỗi lần trở lại chiến trường xưa, ông thường mua hoa rồi lặng lẽ thả xuống sông Thạch Hãn để tưởng nhớ đồng đội.
Từ tình cảm ấy, ông viết nên những câu thơ đầy xúc động:
“Đò lên Thạch Hãn ơi… chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…”
Những đóa hoa của một người lính dần trở thành một nét văn hóa tri ân. Về sau, hoạt động thả hoa đăng trên sông Thạch Hãn được tổ chức vào những dịp tưởng niệm, để các thế hệ hôm nay bày tỏ lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Lê Bá Dương không chỉ là một người lính từng đi qua chiến tranh. Ông còn là người góp phần kết nối ký ức chiến trường với thế hệ hôm nay. Những cánh hoa trôi trên Thạch Hãn nhắc chúng ta rằng dưới dòng nước bình yên ấy là ký ức về một thế hệ đã gửi lại tuổi thanh xuân cho đất nước.
“Xin chèo nhẹ” – bởi dòng sông ấy đã trở thành một phần của ký ức thiêng liêng về những người lính Quảng Trị.



