LÊ BÁ DƯƠNG - NGƯỜI GIỮ LỬA TÂM LINH BÊN DÒNG THẠCH HÃN
Nếu như 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972 là một khúc tráng ca đẫm máu, thì Lê Bá Dương chính là người đã viết tiếp những nốt nhạc trầm mặc, đầy tính nhân văn cho khúc ca ấy. Sinh ra tại Nghệ An, nhưng linh hồn và trái tim của người cựu chiến binh, nhà báo ấy dường như đã vĩnh viễn thuộc về mảnh đất Quảng Trị – nơi ông từng "tự tay vuốt mắt cho hàng trăm đồng đội". Cảm nhận về Lê Bá Dương trước hết là cảm nhận về một nỗi đau hóa thành hành động. Đi qua cuộc chiến với những ký ức kinh
Nếu như 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972 là một khúc tráng ca đẫm máu, thì Lê Bá Dương chính là người đã viết tiếp những nốt nhạc trầm mặc, đầy tính nhân văn cho khúc ca ấy. Sinh ra tại Nghệ An, nhưng linh hồn và trái tim của người cựu chiến binh, nhà báo ấy dường như đã vĩnh viễn thuộc về mảnh đất Quảng Trị – nơi ông từng "tự tay vuốt mắt cho hàng trăm đồng đội".
Cảm nhận về Lê Bá Dương trước hết là cảm nhận về một nỗi đau hóa thành hành động. Đi qua cuộc chiến với những ký ức kinh hoàng về sự hy sinh, nơi mà "nhiều đồng đội không còn đủ hình hài", ông không chọn cách quên đi để sống thanh thản. Ngược lại, ông chọn cách đối diện và phụng thờ ký ức. Nghĩa cử tự tay thả những nhành hoa xuống dòng Thạch Hãn của ông ban đầu chỉ là một hành động cá nhân để tưởng nhớ bạn bè, nhưng sau đó đã lan tỏa, trở thành một nét văn hóa tâm linh cao đẹp của cả dân tộc mỗi dịp tháng Bảy về. Ông chính là người đã đánh thức lương tri của thế hệ sau, nhắc nhở rằng dưới làn nước xanh trong kia là máu xương của một thế hệ tinh tú nhất.
Nhắc đến Lê Bá Dương, không thể không nhắc đến bốn câu thơ "vận vào gan ruột":
"Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm"
Bài thơ không chỉ là một tác phẩm văn học, mà là một "văn bia bằng thơ" được tạc giữa lòng sông. Những chữ "chèo nhẹ", "đáy sông", "tuổi hai mươi" vang lên như một lời thầm thì, một lời khẩn cầu đầy đau xót nhưng cũng cực kỳ kiêu hãnh. Lê Bá Dương đã thay mặt cả một thế hệ để định nghĩa về sự bất tử: Sự hy sinh không phải là biến mất, mà là hóa thân vào sóng nước, vào cỏ cây để giữ bình yên cho bờ cõi ngàn năm.
Sau chiến tranh, với tư cách là một nhà báo, một nghệ sĩ nhiếp ảnh, ông vẫn tiếp tục cuộc hành trình "tìm lại tên cho bạn". Những bức ảnh, những bài báo của ông không chỉ phản ánh sự thực chiến tranh mà còn thấm đẫm chất nhân văn. Ông cho chúng ta thấy rằng, người lính bước ra khỏi cuộc chiến không chỉ mang theo vết thương trên da thịt, mà còn mang theo sứ mệnh của một nhân chứng – sống thay cho những người đã ngã xuống.
Lê Bá Dương chính là biểu tượng của tinh thần "Uống nước nhớ nguồn" một cách tự thân và sâu sắc nhất. Ông dạy chúng ta cách trân trọng hòa bình bằng cách nhìn xuống đáy sông, nhìn vào quá khứ để thấy giá trị của mỗi ngày đang sống. Với ông, Thạch Hãn không chỉ là một dòng hải lưu, mà là một dòng sông của những linh hồn bất tử, nơi những "tuổi hai mươi" vẫn đang thao thức vỗ về bờ bãi quê hương.

