Lê Bình
Câu chuyện người cảm tử tuổi 21 – Lê Bình
Trong buổi đầu đầy máu lửa của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, có những người chiến sĩ đã lấy tuổi trẻ của mình làm ngọn lửa mở đường cho cả một dân tộc đứng lên. Lê Bình là một trong những con người như thế – một người anh hùng đã ngã xuống khi mới 21 tuổi.
Ông sinh năm 1924 tại huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình có truyền thống học hành. Cha là nhà giáo, nên từ nhỏ ông được nuôi dạy trong môi trường tri thức. Sau khi tốt nghiệp Tú tài, ông trở thành một giáo viên tiểu học – một con đường tưởng chừng sẽ gắn bó với phấn trắng bảng đen.
Nhưng lịch sử đã gọi tên ông. Năm 1945, khi phong trào cách mạng dâng cao, ông tham gia Việt Minh và nhanh chóng được tổ chức tin tưởng giao nhiệm vụ vào hoạt động ở miền Nam. Tại Sài Gòn, ông làm Trưởng Công an Tân Bình, rồi được điều về giữ chức Giám đốc Quốc gia Tự vệ Cuộc tỉnh Cần Thơ.
Thời điểm ấy, thực dân Pháp đã quay lại xâm lược, tình hình vô cùng căng thẳng. Khi chưa kịp ổn định tổ chức, ông đã quyết định thực hiện một kế hoạch táo bạo: tập kích vào trung tâm chỉ huy của quân Pháp tại thị trấn Cái Răng.
Tối ngày 12 tháng 11 năm 1945, ông cùng bốn chiến sĩ cảm tử cải trang thành người Hoa, tiến vào trụ sở địch. Với yếu tố bất ngờ, họ nhanh chóng nổ súng, tiêu diệt và làm bị thương nhiều lính Pháp, trong đó có viên chỉ huy đồn. Giữa làn đạn, Lê Bình đã leo lên cột cờ, hạ lá cờ Pháp xuống và treo lên lá cờ đỏ sao vàng – một hành động mang ý nghĩa biểu tượng mạnh mẽ về chủ quyền và ý chí độc lập.
Nhưng ngay sau đó, quân Pháp phản công dữ dội. Ông bị bắn trúng và hy sinh ngay tại chân cột cờ. Bốn chiến sĩ đi cùng cũng lần lượt ngã xuống. Trận đánh tuy không giữ được vị trí, nhưng đã tạo nên tiếng vang lớn, cổ vũ tinh thần kháng chiến trên khắp cả nước.
Sự hy sinh của Lê Bình không vô nghĩa. Như chính ông dự liệu, hành động ấy đã thắp lên ngọn lửa đấu tranh mạnh mẽ trong lòng nhân dân. Tên ông được đặt cho chợ, đường phố, trường học tại nhiều nơi, đặc biệt là tại Cái Răng và quê hương Hà Tĩnh.
Sau này, ông được Nhà nước truy phong danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – sự ghi nhận xứng đáng cho một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ.
Câu chuyện của Lê Bình là hình ảnh tiêu biểu của thế hệ thanh niên Việt Nam những ngày đầu kháng chiến: dũng cảm, quyết đoán và sẵn sàng hy sinh tất cả vì độc lập dân tộc.
Ở tuổi 21 – cái tuổi mà nhiều người còn đang bắt đầu ước mơ – ông đã chọn cách viết nên lịch sử bằng chính máu của mình. Và chính những con người như ông đã làm nên nền móng cho thắng lợi của cả một dân tộc.



