Lê Bình – Một trận đánh, một đời son sắt
Từ trận đánh Cái Răng năm 1945, câu chuyện về Lê Bình hiện lên như một dấu son trong những ngày đầu kháng chiến của Cần Thơ. Một người chỉ huy, một đội cảm tử và một sự hy sinh đã góp phần thắp lên ngọn lửa niềm tin của người dân Tây Đô.
"Có những trận đánh không chỉ tiêu diệt quân thù mà còn thắp lên niềm tin của cả một vùng đất. Trận Lê Bình là một câu chuyện như thế."
Nhắc đến lịch sử kháng chiến của Cần Thơ, nhiều người biết đến chiến thắng Cái Răng, nhưng không phải ai cũng biết người chỉ huy làm nên chiến công ấy là đồng chí Lê Bình. Tên ông hôm nay được đặt cho một phường, một khu chợ ở Cần Thơ, nhưng đằng sau cái tên quen thuộc ấy là câu chuyện về một người chiến sĩ đã chọn con đường cảm tử để bảo vệ nền độc lập vừa mới giành được.
Sau thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945, chính quyền cách mạng ở Nam Bộ còn rất non trẻ. Chưa đầy hai tháng sau ngày độc lập, thực dân Pháp quay trở lại xâm lược. Đầu tháng 11 năm 1945, chúng chiếm Cái Răng – cửa ngõ phía nam của thị xã Cần Thơ – và biến Nhà việc Thường Thạnh thành sở chỉ huy quân sự nhằm mở rộng vùng chiếm đóng.
Trong thời điểm khó khăn ấy, Lê Bình vừa được điều động từ Sài Gòn về giữ chức Trưởng Quốc gia tự vệ cuộc tỉnh Cần Thơ (tiền thân của Công an thành phố Cần Thơ ngày nay). Trước một đối phương đông hơn, trang bị mạnh hơn, ông không chọn cách đối đầu trực diện mà quyết định thực hiện một kế hoạch táo bạo: "hóa trang kỳ tập".
Sáng 12 tháng 11 năm 1945, Lê Bình cùng bốn chiến sĩ cảm tử cải trang thành thường dân và thương nhân, bí mật tiến vào khu vực sở chỉ huy của quân Pháp tại Cái Răng. Khi đã tiếp cận mục tiêu, cả đội bất ngờ nổ súng. Cuộc tấn công diễn ra trong thời gian rất ngắn nhưng gây thiệt hại nặng cho quân Pháp. Theo các tài liệu lịch sử của Cần Thơ, trận đánh đã tiêu diệt 27 tên địch, làm 17 tên khác bị thương, buộc quân Pháp sau đó phải rút toàn bộ lực lượng khỏi thị trấn Cái Răng về thị xã Cần Thơ. Đây được xem là chiến công đầu tiên đặc biệt xuất sắc của lực lượng Quốc gia tự vệ cuộc Cần Thơ trong những ngày đầu kháng chiến.
Thế nhưng, chiến thắng ấy phải trả bằng sự hy sinh của cả đội cảm tử. Trong cuộc chiến không cân sức sau khi hoàn thành nhiệm vụ, các chiến sĩ chiến đấu đến những viên đạn cuối cùng. Lê Bình và đồng đội đã ngã xuống, để lại phía sau một câu chuyện về lòng quả cảm mà người dân Tây Đô vẫn truyền nhau suốt nhiều thế hệ.
Điều khiến tôi xúc động không chỉ là kết quả của trận đánh, mà còn là quyết định của người chỉ huy. Lê Bình hiểu rất rõ lực lượng của mình quá ít, vũ khí quá thô sơ so với quân Pháp. Nhưng ông vẫn lựa chọn tấn công để tạo niềm tin cho nhân dân rằng Cần Thơ sẽ không khuất phục trước kẻ xâm lược. Chính tinh thần ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho phong trào kháng chiến trên vùng đất Tây Đô.
Ngày nay, giữa nhịp sống sôi động của thành phố Cần Thơ, nhiều người vẫn đi qua phường Lê Bình, chợ Lê Bình mà không biết rằng những địa danh ấy được đặt để tưởng nhớ một người anh hùng đã lấy chính tuổi trẻ của mình đổi lấy niềm tin chiến thắng cho quê hương. Câu chuyện của ông nhắc nhở chúng ta rằng, lịch sử không chỉ được viết nên bởi những vị tướng nổi tiếng, mà còn bởi những con người bình dị dám đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên cuộc sống của bản thân.
Có lẽ, "thời hoa lửa" không chỉ là những năm tháng bom đạn, mà còn là thời của những con người như Lê Bình – những người đã biến lòng yêu nước thành hành động. Và ngọn lửa mà ông thắp lên ở Cái Răng mùa thu năm 1945 vẫn đang cháy trong trái tim của các thế hệ trẻ Cần Thơ hôm nay.


