LÊ CHÂN
Nữ tướng Lê Chân, người con gái tài sắc vẹn toàn của vùng đất Đông Triều, mãi mãi là một hình tượng anh hùng bất tử, một trong những người đặt viên gạch đầu tiên cho truyền thống đánh giặc giữ nước của phụ nữ Việt Nam từ thuở bình minh lịch sử. Mang trong mình mối thù nhà nợ nước sâu sắc trước sự tàn bạo, độc ác của thái thú Tô Định nhà Đông Hán, bà đã từ bỏ quê hương, tìm đến vùng đất ven biển Hải Phòng ngày nay để chiêu mộ dân nghèo, lập nên trang ấp và âm thầm rèn luyện binh sĩ, chờ ngày nổi dậy. Khi Hai Bà Trưng phất cờ khởi nghĩa tại Hát Môn, Lê Chân đã ngay lập tức thống lĩnh hàng vạn tinh binh do mình tự tay rèn luyện tiến về hội quân, được tin tưởng phong làm Thánh Chân Công chúa, giữ chức Chưởng quản binh quyền Tổng chỉ huy quân đội quân tiên phong. Với lối đánh dũng mãnh, mưu lược và ý chí sắt đá, bà đã chỉ huy quân sĩ đánh tan bộ máy đô hộ của nhà Hán tại nhiều quận huyện, quét sạch quân thù ra khỏi bờ cõi, góp phần quan trọng vào thắng lợi vĩ đại giành lại chủ quyền dân tộc sau hơn hai thế kỷ bị nô dịch. Khi Mã Viện thống lĩnh đại quân nhà Hán sang tái xâm lược với lực lượng và vũ khí áp đảo, Nữ tướng Lê Chân đã kiên cường chốt giữ những phòng tuyến hiểm yếu nhất, tổ chức hàng chục trận huyết chiến ác liệt để cản bước tiến của giặc nhằm bảo vệ kinh đô Mê Linh non trẻ. Trong trận chiến cuối cùng không cân sức tại vùng núi Lạt Sơn, khi binh lực đã cạn, máu nhuộm đỏ chiến bào và bị quân thù bao vây chặt, bà đã không chọn cách đầu hàng mà hiên ngang gieo mình xuống dòng sông để giữ trọn lời thề trung trinh, nhất định không chịu sa vào tay giặc. Sự hy sinh anh dũng của Lê Chân là một khúc tráng ca bất diệt về khí tiết, khẳng định vị thế và lòng quả cảm phi thường của người phụ nữ Việt Nam trước mọi cường quyền bạo lực. Kết thúc một hành trình oanh liệt, bà đã được nhân dân tôn thờ làm thành hoàng, người có công khai hoang lập nên vùng đất Hải Phòng, mãi mãi là ngọn hải đăng soi rọi niềm tự hào và lòng yêu nước cho hậu thế hôm nay.


