Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Lê Chí Kiên: Lời kể từ "Thủ đô gió ngàn"

Lời kể từ "Thủ đô gió ngàn" qua lời kể của cụ Ma Đình Tùng

Thái Nguyên25/04/2026Lê CHí Kiên (Chi đoàn TDP Tân Huyện, Phường Sông Công)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lê Chí Kiên: Lời kể từ "Thủ đô gió ngàn"

Lời kể từ "Thủ đô gió ngàn" qua lời kể của cụ Ma Đình Tùng

Ngày ấy, khi thực dân Pháp ráo riết săn lùng cơ quan đầu não, quê hương Thái Nguyên mình vinh dự được chọn làm căn cứ. Lão khi đó còn là một thanh niên dân tộc Tày đầy nhiệt huyết. Chúng lão không có súng lớn, không có đại bác, nhưng mỗi người dân bản lúc ấy đều là một "tai mắt", một lá chắn thép để bảo vệ ATK.

Các cháu biết không, cuộc sống lúc bấy giờ gian khổ lắm. Cái rét của vùng cao cắt da cắt thịt, cơm chỉ có ngô bung độn sắn rừng, áo quần thì mỏng manh. Nhưng hễ bộ đội hay cán bộ cần, là dân bản lão lại bảo nhau: "Nhường cơm sẻ áo, dành phần tốt nhất cho cách mạng". Những bao gạo, những gùi muối cứ thế âm thầm được chúng lão cõng trên lưng, xuyên qua những con suối, những dốc cao dựng đứng để đưa vào rừng sâu.

Lão nhớ mãi cái tinh thần "3 không" của dân mình hồi đó: Không biết, không nghe, không thấy. Dù biết Bác Hồ, biết các vị lãnh đạo đang ở ngay đồi Tỉn Keo kia thôi, nhưng nếu có kẻ lạ mặt nào hỏi, từ đứa trẻ đến người già đều lắc đầu không biết. Cái bụng người Thái Nguyên mình đã tin Đảng, tin Bác thì sắt son lắm, không gì lay chuyển được.

Kỷ niệm thiêng liêng nhất đời lão là những lần được thấy Bác Hồ. Bác giản dị lắm các cháu ơi! Một bộ quần áo nâu, một đôi dép lốp, Bác ngồi làm việc bên ánh đèn dầu leo lét trong căn lán nhỏ. Nhìn dáng Bác gầy đi vì lo việc nước, chúng lão chỉ biết bảo nhau phải làm sao dẫn đường thật khéo, bảo vệ bí mật thật nghiêm để giặc không thể nào chạm tới "trái tim" của kháng chiến.

Nay chiến tranh đã lùi xa, Thái Nguyên mình đã đổi thay nhiều, điện về đến tận bản, nhà cao cửa rộng mọc lên. Nhưng lão mong các cháu – những người đoàn viên trẻ – đừng bao giờ quên cái gốc gác "Thủ đô gió ngàn". Sự bình yên hôm nay được dựng xây từ những bát cơm sẻ nửa, từ những bước chân không mỏi của cha ông giữa rừng sâu. Hãy giữ lấy cái tâm sáng và lòng nhiệt huyết như chúng lão ngày ấy, để xây dựng quê hương mình ngày càng giàu đẹp nhé!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn