LÊ CHƯỞNG – VỊ TƯỚNG TRƯỞNG THÀNH TỪ NHỮNG CHIẾN TRƯỜNG KHÓC LIỆT
Lê Chưởng là một tướng lĩnh trưởng thành từ phong trào cách mạng và những năm tháng chiến tranh gian khổ. Trong kháng chiến chống thực dân Pháp, ông tham gia hoạt động quân sự tại nhiều chiến trường, từng bước đảm nhiệm những cương vị chỉ huy quan trọng. Sau năm 1954, ông tiếp tục công tác trong quân đội và tham gia chỉ đạo lực lượng tại những địa bàn chiến lược, đặc biệt là khu vực Trị – Thiên. Cuộc đời ông gắn với quá trình xây dựng lực lượng, tổ chức chiến đấu và chỉ huy qua nhiều giai đoạn của cách mạng Việt Nam.
Lê Chưởng sớm tham gia hoạt động cách mạng.
Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, ông tiếp tục gắn bó với lực lượng vũ trang.
Đất nước lúc đó đứng trước nhiều thử thách.
Chính quyền cách mạng còn non trẻ.
Lực lượng vũ trang đang trong quá trình tổ chức.
Trang bị thiếu thốn.
Nhưng nguy cơ chiến tranh ngày càng rõ ràng.
Cuối năm 1946, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ.
Lê Chưởng bước vào một giai đoạn quan trọng của cuộc đời quân nghiệp.
Ở miền Trung, quân và dân phải chiến đấu trong điều kiện rất khó khăn.
Địa hình dài và hẹp.
Núi rừng xen kẽ đồng bằng.
Nhiều con sông cắt ngang địa bàn.
Các tuyến giao thông quan trọng chạy dọc theo đất nước.
Đối phương có ưu thế về vũ khí và phương tiện.
Trong hoàn cảnh ấy, lực lượng cách mạng phải dựa vào nhân dân.
Dựa vào địa hình.
Xây dựng căn cứ.
Tổ chức lực lượng địa phương.
Đồng thời từng bước xây dựng bộ đội chủ lực.
Lê Chưởng trưởng thành qua quá trình đó.
Người cán bộ quân sự phải làm nhiều việc.
Không chỉ trực tiếp chỉ huy chiến đấu.
Mà còn phải tổ chức lực lượng.
Nắm tình hình.
Xây dựng căn cứ.
Bảo đảm hậu cần.
Huấn luyện bộ đội.
Phối hợp với lực lượng địa phương.
Mỗi nhiệm vụ lại đòi hỏi một loại kinh nghiệm khác nhau.
Trong kháng chiến chống Pháp, lực lượng vũ trang Việt Nam ngày càng trưởng thành.
Các chiến dịch lớn lần lượt diễn ra.
Việt Bắc.
Biên giới.
Hòa Bình.
Tây Bắc.
Điện Biên Phủ.
Mỗi chiến dịch đều là một bước phát triển về nghệ thuật tổ chức và chỉ huy.
Lê Chưởng tiếp tục đảm nhiệm các nhiệm vụ quân sự trong quá trình ấy.
Sau năm 1954, đất nước bước vào một giai đoạn mới.
Miền Bắc được giải phóng.
Nhưng miền Nam tiếp tục cuộc đấu tranh.
Quân đội phải vừa xây dựng, vừa chuẩn bị cho những yêu cầu mới.
Lê Chưởng tiếp tục công tác trong quân đội.
Kinh nghiệm của kháng chiến chống Pháp trở thành nền tảng cho những nhiệm vụ sau này.
Nhưng chiến tranh chống Mỹ có quy mô và phương thức khác.
Đối phương có ưu thế lớn về máy bay, pháo binh và phương tiện cơ giới.
Chiến tranh ngày càng mở rộng.
Các thành phố, vùng nông thôn, đường giao thông và căn cứ quân sự đều có thể trở thành mục tiêu.
Đặc biệt, Trị – Thiên trở thành một trong những chiến trường ác liệt.
Khu vực này nằm gần giới tuyến quân sự tạm thời.
Các lực lượng hai bên tập trung đông.
Những trận đánh diễn ra liên tục.
Lê Chưởng có nhiều năm gắn bó với chiến trường Trị – Thiên.
Trong những năm chiến tranh, người chỉ huy tại đây phải đối mặt với nhiều bài toán.
Làm thế nào để giữ lực lượng?
Làm thế nào để tổ chức chiến đấu trong điều kiện đối phương có ưu thế về hỏa lực?
Làm thế nào để bảo đảm tiếp tế?
Làm thế nào để duy trì liên lạc giữa các đơn vị?
Địa hình chiến trường cũng đặt ra nhiều khó khăn.
Mùa mưa, sông suối dâng cao.
Đường sá bị chia cắt.
Mùa khô, thời tiết nóng và khắc nghiệt.
Các đơn vị phải hoạt động trong điều kiện thiếu thốn.
Trong hoàn cảnh đó, vai trò của người chỉ huy rất quan trọng.
Không chỉ cần quyết đoán.
Mà còn phải biết tổ chức lực lượng hợp lý.
Biết giữ sức cho bộ đội.
Biết tận dụng địa hình.
Biết lựa chọn thời điểm.
Biết phối hợp giữa các đơn vị.
Lê Chưởng tiếp tục thực hiện nhiệm vụ trong môi trường như vậy.
Một trong những yêu cầu lớn của chiến tranh là khả năng duy trì lực lượng lâu dài.
Một trận đánh có thể kéo dài vài giờ.
Nhưng một chiến dịch có thể kéo dài nhiều ngày.
Một cuộc chiến tranh có thể kéo dài nhiều năm.
Vì vậy, người chỉ huy không chỉ tính đến trận đánh trước mắt.
Phải tính đến cả khả năng chiến đấu lâu dài.
Đó là lý do công tác hậu cần có ý nghĩa đặc biệt.
Lương thực.
Thuốc men.
Đạn dược.
Trang bị.
Thông tin liên lạc.
Tất cả phải được duy trì.
Đối với chiến trường Trị – Thiên, việc bảo đảm hậu cần càng khó khăn vì địa hình và mức độ đánh phá.
Nhưng các lực lượng vẫn tìm cách duy trì tuyến chi viện.
Trên đường Trường Sơn, những đoàn người và phương tiện tiếp tục đưa hàng về phía Nam.
Từ hậu phương miền Bắc, sức người và sức của được đưa vào chiến trường.
Những người chỉ huy tại địa phương phải tổ chức tiếp nhận và phân phối.
Đây là một hệ thống lớn.
Lê Chưởng là một phần trong đội ngũ cán bộ chỉ huy thực hiện nhiệm vụ ấy.
Những năm cuối thập niên 1960 và đầu thập niên 1970, chiến tranh ở Trị – Thiên ngày càng khốc liệt.
Nhiều địa danh trở thành những điểm nóng.
Các lực lượng phải liên tục điều chỉnh phương án.
Mỗi thắng lợi hay tổn thất đều đem lại kinh nghiệm.
Đó là quá trình tích lũy trong chiến tranh.
Lê Chưởng qua đời năm 1973, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ vẫn đang diễn ra.
Ông không sống đến ngày đất nước thống nhất năm 1975.
Nhưng những năm tháng ông đã trải qua để lại dấu ấn trong lịch sử của các lực lượng vũ trang.
Nhìn lại cuộc đời ông, có thể thấy một hành trình kéo dài qua những giai đoạn quan trọng.
Từ những ngày đầu cách mạng.
Qua kháng chiến chống Pháp.
Đến những năm chiến tranh chống Mỹ.
Từ một cán bộ quân sự trưởng thành trong chiến đấu đến một vị tướng đảm nhiệm nhiều cương vị chỉ huy.
Đó là hành trình của một thế hệ.
Một thế hệ mà tuổi trẻ gắn liền với chiến tranh.
Họ không có cơ hội sống một cuộc đời bình thường.
Những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ dành cho chiến trường.
Cho đơn vị.
Cho đồng đội.
Và cho nhiệm vụ bảo vệ đất nước.



