Lê Công Dưỡng- Người mang thương tích trở về quê hương
Trong ký ức về những năm tháng chiến tranh, có những câu chuyện được kể bằng những chiến công, những trận đánh và những dấu mốc lịch sử. Nhưng cũng có những câu chuyện được kể bằng những vết thương còn lại trên cơ thể người lính. Đó là những dấu tích của một thời tuổi trẻ đã đi qua chiến trường, là minh chứng cho những gian khổ mà người lính từng trải qua và cũng là ký ức không thể phai mờ về những năm tháng họ đã cống hiến cho đất nước.
Trong số những người con của quê hương Hoằng Long, nay thuộc phường Nguyệt Viên, có ông Lê Công Dưỡng, sinh năm 1948. Năm 1967, khi mới mười chín tuổi, ông lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ thuộc Binh chủng Bộ binh. Trong bảy năm phục vụ quân đội, từ năm 1967 đến năm 1974, ông mang cấp bậc Hạ sĩ, tham gia nhiệm vụ tại chiến trường miền Nam. Trong thời gian tham gia kháng chiến, ông đã bị thương. Sau khi xuất ngũ, ông trở về quê hương sinh sống tại phố Hoằng Long, phường Nguyệt Viên và hiện nay đang được hưởng chế độ thương binh theo quy định của Nhà nước.
Ông Lê Công Dưỡng sinh năm 1948, trong những năm đất nước còn phải trải qua cuộc chiến tranh kéo dài. Tuổi trẻ của ông cũng như nhiều thanh niên cùng thế hệ gắn với trách nhiệm đối với quê hương, đất nước. Năm 1967, khi mới mười chín tuổi, ông rời quê hương lên đường nhập ngũ.
Ngày ấy, tuổi đời còn rất trẻ, nhưng trước yêu cầu của đất nước, ông đã khoác lên mình bộ quân phục và bước vào cuộc đời của người lính. Từ một thanh niên của quê hương Hoằng Long, ông bắt đầu những ngày tháng rèn luyện, sinh hoạt và thực hiện nhiệm vụ trong môi trường quân đội.
Ông thuộc Binh chủng Bộ binh, mang cấp bậc Hạ sĩ và tham gia nhiệm vụ tại chiến trường miền Nam. Những năm tháng ở chiến trường là quãng thời gian đầy thử thách đối với người lính. Xa quê hương, xa gia đình, người chiến sĩ phải đối mặt với nhiều khó khăn và luôn trong trạng thái sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ.
Chiến trường miền Nam đã trở thành nơi ghi dấu những năm tháng tuổi trẻ của ông Dưỡng. Bảy năm trong quân ngũ, từ năm 1967 đến năm 1974, là bảy năm cuộc đời ông gắn với màu áo lính. Những ngày tháng ấy không chỉ có gian khổ mà còn có tình đồng chí, đồng đội – những người cùng sống, cùng chiến đấu và cùng chia sẻ với nhau những khó khăn nơi chiến trường.
Nhưng chiến tranh không chỉ được ghi lại bằng những năm tháng phục vụ hay những nhiệm vụ đã hoàn thành. Với ông Lê Công Dưỡng, chiến tranh còn để lại một dấu ấn trực tiếp trên chính cơ thể mình: ông đã bị thương trong thời gian tham gia kháng chiến.
Một vết thương trên cơ thể có thể được điều trị theo thời gian, nhưng ký ức về hoàn cảnh mình bị thương và những tháng ngày chiến đấu phía sau nó là điều không dễ phai mờ. Với người lính, vết thương ấy là một phần của cuộc đời quân ngũ, là dấu tích của những năm tháng đã trải qua nơi chiến trường.
Sau khi bị thương, ông vẫn tiếp tục hành trình của người lính cho đến khi xuất ngũ vào năm 1974. Bảy năm kể từ ngày nhập ngũ năm 1967 đến ngày trở về là một chặng đường đáng nhớ của tuổi trẻ. Từ một chàng trai mười chín tuổi, ông đã trưởng thành qua môi trường quân đội và những trải nghiệm nơi chiến trường miền Nam.
Năm 1974, ông Lê Công Dưỡng xuất ngũ và trở về quê hương. Sau những năm tháng xa nhà, người chiến sĩ năm nào trở lại với phố Hoằng Long, phường Nguyệt Viên ngày nay. Cuộc sống nơi quê nhà tiếp tục mở ra một chặng đường mới, nhưng những dấu ấn của chiến tranh vẫn theo ông trong suốt cuộc đời.
Trong hành trang trở về của người lính có những kỷ niệm về đồng đội, về những năm tháng nơi chiến trường và cả những vết thương chiến tranh. Đối với ông Dưỡng, vết thương ấy không chỉ là một dấu tích của quá khứ mà còn gắn với cuộc sống sau khi trở về. Hiện nay, ông đang được hưởng chế độ thương binh theo quy định của Nhà nước, sự ghi nhận đối với những đóng góp và thương tích mà ông đã mang trong thời gian tham gia kháng chiến.
Từ chiến trường trở về quê hương, người thương binh năm xưa tiếp tục cuộc sống giữa cộng đồng. Quê hương trở thành nơi ông gắn bó sau những năm tháng chiến tranh. Những con đường, mái nhà và cuộc sống bình dị nơi phố Hoằng Long đối với ông có lẽ càng trở nên quý giá sau những năm tháng xa quê.
Thời gian đã trôi qua nhiều năm kể từ ngày ông xuất ngũ. Những sự kiện của chiến tranh dần trở thành ký ức lịch sử đối với thế hệ trẻ. Nhưng trên cơ thể người thương binh, dấu tích của chiến tranh vẫn còn nhắc nhớ về một thời đã qua. Đó là lý do những câu chuyện như câu chuyện của ông Lê Công Dưỡng cần được ghi lại và kể cho thế hệ sau.
Bởi chiến tranh không chỉ có những sự kiện lớn được ghi trong sách sử. Chiến tranh còn hiện diện trong cuộc đời của từng người lính. Có người đã hy sinh, có người trở về với thương tật, có người trở về bình thường nhưng mang theo ký ức về đồng đội. Mỗi cuộc đời là một câu chuyện, và mỗi câu chuyện đều góp phần giúp chúng ta hiểu rõ hơn về giá trị của hòa bình.
Ông Lê Công Dưỡng lên đường nhập ngũ năm 1967 khi mới mười chín tuổi. Bảy năm phục vụ trong quân đội đã đưa ông đến chiến trường miền Nam với tư cách một chiến sĩ thuộc Binh chủng Bộ binh, mang cấp bậc Hạ sĩ. Trong thời gian tham gia kháng chiến, ông đã bị thương. Năm 1974, ông xuất ngũ trở về quê hương và sinh sống tại phố Hoằng Long, phường Nguyệt Viên.
Ngày hôm nay, ông đang được hưởng chế độ thương binh theo quy định của Nhà nước. Đó không chỉ là một chế độ chính sách mà còn là sự ghi nhận đối với những người đã mang thương tích trong quá trình thực hiện nhiệm vụ. Vết thương trên người ông là một phần ký ức về chiến tranh, nhắc nhớ về những năm tháng tuổi trẻ mà ông đã gửi lại nơi chiến trường miền Nam.
Cuộc đời ông Dưỡng cho chúng ta thấy rằng phía sau mỗi người lính trở về là một câu chuyện riêng. Có thể câu chuyện ấy không được ghi lại bằng những chiến công lớn lao, nhưng những năm tháng họ đã trải qua và những gì họ đã mang theo từ chiến trường đều đáng được trân trọng.
Giờ đây, giữa cuộc sống bình dị nơi quê hương Hoằng Long, người chiến sĩ năm xưa đã trở thành một phần ký ức sống động của thế hệ đi trước. Câu chuyện về ông Lê Công Dưỡng vì thế không chỉ là câu chuyện của một người thương binh, mà còn là một mảnh ghép của “Câu chuyện thời hoa lửa” – câu chuyện về tuổi trẻ, về chiến trường, về những vết thương và về hành trình trở về với quê hương sau những năm tháng chiến tranh.
Nhắc nhớ về ông cũng là nhắc nhớ về một thế hệ đã từng lên đường khi đất nước cần, để từ đó thế hệ hôm nay thêm hiểu, thêm trân trọng giá trị của hòa bình và cuộc sống bình yên mà mình đang có.


