Lê Công Khai
Lê Công Khai sinh năm 1925 tại xã Hoằng Phú, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa. Tháng 6 năm 1946, đồng chí nhập ngũ và xung phong tham gia đoàn quân Nam tiến chiến đấu ở chiến trường Liên khu 5. Trong gần chín năm quân ngũ, đồng chí đã tham gia và chỉ huy khoảng 40 trận đánh, luôn thể hiện tinh thần dũng cảm, bình tĩnh và linh hoạt trong chiến đấu.
Đầu năm 1947, khi làm nhiệm vụ liên lạc, Lê Công Khai bị đối phương bắt và tra tấn dã man. Dù bị giam giữ nhiều tháng, đồng chí vẫn giữ vững khí tiết, không khai báo. Sau đó, đồng chí vận động nhiều người cùng vượt ngục, trở về đơn vị tiếp tục chiến đấu.
Trong các trận chiến tại Khánh Hòa và Quảng Nam, Lê Công Khai nhiều lần trực tiếp sử dụng hỏa lực kiềm chế đối phương, tạo điều kiện cho đơn vị tiến công. Năm 1952, trong trận đánh đồn Túy Loan, dù bị thương ở chân, đồng chí vẫn tự băng bó và tiếp tục chỉ huy đơn vị chiến đấu cho đến khi làm chủ mục tiêu.
Trong trận Tú Thủy (Kon Tum), khi đơn vị gặp khó khăn và thương vong lớn, Lê Công Khai đã tổ chức lại lực lượng, dẫn đầu xung phong và thay thế chỉ huy đại đội bị thương, góp phần tiêu diệt và bắt nhiều lực lượng đối phương.
Năm 1954, trong trận đánh đồn Đắc Đoa – một vị trí phòng thủ quan trọng, đồng chí bị thương nặng ở cả hai chân nhưng vẫn kiên cường chỉ huy đơn vị chiến đấu cho đến khi mục tiêu bị tiêu diệt. Trên đường chuyển về quân y, do vết thương quá nặng, đồng chí đã anh dũng hy sinh.
Năm 1956, Lê Công Khai được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đồng chí là tấm gương tiêu biểu về ý chí chiến đấu và tinh thần trách nhiệm của người cán bộ trong kháng chiến.



