Lê Công Khai – Người chỉ huy kiên cường đến hơi thở cuối cùng
Phạm Anh Thư
Lê Công Khai là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, từng giữ chức Đại đội trưởng bộ binh Liên khu 5. Trong gần 9 năm gắn bó với quân ngũ, đồng chí đã trải qua 40 trận chiến lớn nhỏ. Dù ở bất cứ cương vị hay hoàn cảnh nào, Lê Công Khai luôn giữ vững tinh thần quyết chiến, quyết thắng, nhiều lần bị thương nặng nhưng vẫn không rời trận địa, tiếp tục cùng đồng đội chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ.
Tháng 6 năm 1946, Lê Công Khai bắt đầu tham gia hoạt động cách mạng. Ngay khi bước vào hàng ngũ, đồng chí đã tình nguyện gia nhập đội quân Nam tiến, lên đường chiến đấu chống quân xâm lược. Những năm tháng chiến đấu sau đó đã tôi luyện nên một người cán bộ gan dạ, có bản lĩnh và luôn sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất.
Trong trận Tú Thủy, Kon Tum, khi trời đã gần sáng mà quân ta vẫn chưa thể tiến lên, tình thế chiến đấu vô cùng căng thẳng. Trước tình hình đó, Lê Công Khai tập hợp các chiến sĩ lại, động viên mọi người giữ vững tinh thần và tiếp tục chiến đấu. Sau đó, đồng chí chủ động tiến lên phía trước, làm gương cho toàn đơn vị. Theo bước người chỉ huy, các chiến sĩ đồng loạt xông lên, đánh chiếm đồn giặc.
Giữa lúc trận đánh đang diễn ra quyết liệt, Đại đội trưởng bị thương nặng, không còn khả năng tiếp tục chỉ huy. Lê Công Khai lập tức thay thế, trực tiếp tổ chức lực lượng chiến đấu. Dưới sự chỉ huy của đồng chí, quân ta tiếp tục tiến công, tiêu diệt và bắt sống hơn một đại đội quân địch.
Năm 1954, đơn vị của Lê Công Khai nhận nhiệm vụ đánh đồn Đắc Đoa, một vị trí quan trọng của quân địch. Quân ta đã hai lần tổ chức tiến công nhưng vẫn chưa thể tiêu diệt hoàn toàn lực lượng phòng thủ. Sau những thất bại trước đó, quân địch càng tăng cường bố phòng, khiến việc tiếp cận và đánh chiếm cứ điểm trở nên khó khăn hơn.
Không nóng vội, Lê Công Khai quyết định trực tiếp tìm hiểu tình hình. Trong suốt ba đêm, đồng chí kiên trì điều tra, nắm địa hình và bố trí phòng thủ của địch. Trở về đơn vị, đồng chí xây dựng kế hoạch tác chiến cẩn thận, đồng thời động viên cán bộ, chiến sĩ chuẩn bị tinh thần quyết tâm đánh trận cuối cùng.
Trận đánh Đắc Đoa diễn ra vô cùng ác liệt. Giữa lúc chiến đấu, Lê Công Khai bị thương gãy chân trái. Vết thương rất nặng nhưng đồng chí vẫn cố gắng chịu đựng, tiếp tục chỉ huy và động viên anh em chiến đấu. Không lâu sau, chân phải của đồng chí cũng bị gãy. Dù đau đớn và mất khả năng trực tiếp chiến đấu, Lê Công Khai vẫn giữ bình tĩnh, ngồi lại trận địa, tiếp tục cổ vũ tinh thần các chiến sĩ.
Nhờ sự chỉ huy kiên cường của người đại đội trưởng, quân ta cuối cùng đã đánh tan một đại đội quân địch. Trận chiến kết thúc với thắng lợi, nhưng Lê Công Khai đã bị thương quá nặng và mất nhiều máu.
Trên đường cùng đồng đội trở về quân y để cứu chữa, tình trạng của đồng chí ngày càng nguy kịch. Những vết thương nặng khiến Lê Công Khai không thể qua khỏi. Người cán bộ đã dành gần trọn tuổi trẻ cho cách mạng, chiến đấu đến những giây phút cuối cùng và hy sinh trên đường trở về sau trận đánh.
Trong suốt quá trình hoạt động, Lê Công Khai luôn là một người chỉ huy gương mẫu, dũng cảm và có tinh thần trách nhiệm cao. Đồng chí đã nhiều lần trực tiếp đối mặt với hiểm nguy, luôn đặt nhiệm vụ và đồng đội lên trên sự an toàn của bản thân. Những phẩm chất ấy khiến đồng chí được cán bộ, chiến sĩ tin tưởng và kính trọng.
Với những thành tích trong chiến đấu, Lê Công Khai được tặng 2 bằng khen và được phong danh hiệu Chiến sĩ thi đua Liên khu 5.
Ngày 7 tháng 5 năm 1956, đồng chí Lê Công Khai được Đảng, Nhà nước truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ghi nhận những cống hiến và sự hy sinh anh dũng của người chiến sĩ đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



