Lê Công Uẩn
Ngọn lửa kiến tạo và tầm nhìn nghìn năm Thăng Long
Hai tiếng "hoa lửa" thường gợi lên trong tâm trí chúng ta hình ảnh những năm tháng bom đạn sục sôi, nơi những người lính trẻ hiến dâng thanh xuân nơi chiến trường khốc liệt. Thế nhưng, khi lật lại từng trang sử vàng dựng nước và giữ nước, ta sẽ nhận ra mỗi một thời đại đều có một ngọn lửa riêng. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của khát vọng tự cường và tầm nhìn vĩ đại. Hơn một ngàn năm trước, có một ngọn lửa kiến tạo bền bỉ như thế đã được thắp lên bởi một bậc minh quân thiên tài: Đức vua Lý Thái Tổ - Lý Công Uẩn.
Sinh ra tại vùng đất Cổ Pháp (Bắc Ninh), lớn lên trong dòng chảy của kinh Phật và ý chí tự lập, Lý Công Uẩn bước vào chốn quan trường nhà Tiền Lê bằng tài năng, võ công và một tấm lòng đức độ. Giữa bối cảnh triều chính cuối thời Tiền Lê rơi vào thế bất ổn, bằng uy tín và cái tâm vì dân vì nước, ông đã được quần thần và trăm họ đồng lòng tôn lên ngôi báu vào năm 1009. Đó là sự khởi đầu của nhà Lý – vương triều đặt những viên gạch vững chắc đầu tiên cho sự phát triển hưng thịnh, lâu dài của quốc gia Đại Việt.
Thời hoa lửa của Lý Công Uẩn không phải là những trận chiến phòng thủ nơi thung lũng chật hẹp, mà là cuộc lội ngược dòng lịch sử để tìm đường lớn cho dân tộc. Năm 1010, nhận thấy vùng núi non Hoa Lư dù hiểm trở để phòng thủ nhưng lại quá chật hẹp để quốc gia vươn mình, ông đã đưa ra một quyết định lịch sử: Ban "Chiếu dời đô", chuyển kinh thành về vùng đất Đại La.
Trong áng thiên cổ hùng văn ấy, ông đã khẳng định tầm nhìn chiến lược vượt thời gian về mảnh đất kinh đô mới:
"Ở vào nơi trung tâm trời đất, được cái thế rồng cuộn hổ ngồi... Địa thế rộng mà bằng, đất đai cao mà thoáng... Đúng là chỗ tụ hội trọng yếu của bốn phương đất nước, là nơi kinh đô bậc nhất của đế vương muôn đời."
Khi chiếc thuyền rồng cập bến Đại La, hình ảnh áng mây vàng bay lên như rồng bay đã khai sinh ra cái tên Thăng Long kiêu hãnh. Quyết định dời đô không chỉ thay đổi số phận của một kinh thành, mà là ngọn lửa mở đường cho một kỷ nguyên độc lập tự chủ, đưa nước Việt bước vào giai đoạn văn minh rực rỡ. Sức mạnh của ngọn lửa ấy còn nằm ở tinh thần thuận theo lòng dân, khi nhà vua chân thành hỏi triều thần: "Trẫm muốn dựa vào sự thuận lợi ấy để định chỗ ở, các khanh nghĩ thế nào?"
Tham gia cuộc thi "Câu chuyện thời hoa lửa" hôm nay, tôi muốn nghiêng mình trước ngọn lửa kiến tạo của bậc tiền nhân. Thời hoa lửa của Lý Công Uẩn đã dạy cho thế hệ trẻ chúng tôi một bài học sâu sắc: Yêu nước không chỉ là cầm súng ra trận khi có giặc ngoại xâm, mà yêu nước còn là khát vọng xây dựng, là tầm nhìn xa trông rộng để đưa đất nước đi lên.
Dưới bầu trời hòa bình của Thăng Long - Hà Nội ngàn năm văn hiến, tuổi trẻ chúng tôi nguyện giữ vững ngọn lửa trách nhiệm trong tim. Chúng tôi sẽ không ngừng học tập, sáng tạo, mang tri thức và sức trẻ để cống hiến, quyết tâm xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, phồn vinh, xứng đáng với tầm nhìn thiên niên kỷ của Đức vua Lý Thái Tổ.



