LÊ ĐẠI HÀNH – NGƯỜI GIỮ VỮNG NON SÔNG ĐẠI CỒ VIỆT
Trong dòng chảy hàng nghìn năm của lịch sử dân tộc, có những thời khắc mà vận mệnh đất nước đứng trước thử thách sinh tử. Đó là khi ngoại bang nhòm ngó, biên cương bị đe dọa, và nền độc lập non trẻ đứng trước nguy cơ bị xâm phạm. Năm 980, nhà Tống ở phương Bắc lợi dụng tình hình rối ren của Đại Cồ Việt để chuẩn bị đưa quân sang xâm lược. Trước tình thế cấp bách ấy, triều đình và quân dân Đại Cồ Việt đã đặt niềm tin vào một vị tướng tài ba: Lê Hoàn.
Ông là người từng trải qua chiến trận, có tài thao lược và được nhiều tướng sĩ tin phục. Trong giờ phút đất nước nguy nan, Lê Hoàn được suy tôn lên ngôi vua, lấy niên hiệu Thiên Phúc, trực tiếp lãnh đạo quân dân chống giặc.
Năm 981, quân Tống tiến vào Đại Cồ Việt theo hai đường thủy, bộ.
Trước sức mạnh của một đạo quân lớn, Lê Hoàn không nao núng. Ông tổ chức lực lượng, chủ động bố trí trận địa, tận dụng địa hình và từng bước làm suy yếu sức tiến công của quân Tống.
Trên đường bộ, quân Tống gặp phải sự chống trả quyết liệt của quân dân Đại Cồ Việt.
Trên đường thủy, những trận chiến ác liệt diễn ra. Quân Đại Cồ Việt vừa chiến đấu vừa vận dụng mưu lược, từng bước phá vỡ thế tiến công của đối phương.
Một trong những chiến thắng quan trọng diễn ra tại sông Bạch Đằng, nơi quân Tống bị đánh bại, nhiều tướng lĩnh bị bắt hoặc tử trận. Trên mặt trận đường bộ, quân Tống cũng chịu tổn thất nặng nề và buộc phải rút quân.
Cuộc kháng chiến năm 981 kết thúc thắng lợi.
Một đất nước nhỏ đã đứng vững trước một đạo quân xâm lược lớn.
Chiến thắng ấy không chỉ bảo vệ lãnh thổ mà còn có ý nghĩa đặc biệt đối với nền độc lập của Đại Cồ Việt.
Lê Hoàn đã chứng minh một điều:
Muốn giữ nước, trước hết phải có ý chí giữ nước.
Ông không chỉ là một vị vua cầm quân, mà còn là người biết đặt vận mệnh quốc gia lên trên tất cả những lợi ích riêng.
Điều đáng quý của Lê Hoàn không chỉ nằm ở tài thao lược trên chiến trường.
Đó còn là bản lĩnh của một người đứng đầu đất nước trong thời khắc nguy nan.
Khi độc lập bị đe dọa, ông đã lựa chọn hành động.
Khi đất nước cần một người lãnh đạo, ông đứng ra gánh vác trọng trách.
Khi quân xâm lược tiến vào, ông cùng quân dân Đại Cồ Việt kiên quyết bảo vệ từng tấc đất của quê hương.
Chiến thắng năm 981 đã góp phần khẳng định vị thế của Đại Cồ Việt – một quốc gia độc lập, có chủ quyền, có đủ sức mạnh để bảo vệ mình trước những thế lực xâm lược từ bên ngoài.
Đó là một dấu son quan trọng trong lịch sử giữ nước của dân tộc.
Hơn một nghìn năm đã trôi qua.
Đất nước hôm nay đã khác rất nhiều so với Đại Cồ Việt năm xưa.
Nhưng bài học từ Lê Hoàn vẫn còn nguyên giá trị:
Độc lập, chủ quyền không phải là những khái niệm xa xôi. Đó là thành quả được bảo vệ bằng bản lĩnh, trí tuệ, đoàn kết và trách nhiệm của mỗi thế hệ.
Cha ông ta đã giữ nước bằng gươm giáo và ý chí kiên cường.
Thế hệ hôm nay có trách nhiệm giữ gìn và phát triển đất nước bằng tri thức, khoa học, bản lĩnh, đoàn kết và khát vọng vươn lên.
Nếu Lê Hoàn đã đứng lên khi non sông bị đe dọa, thì tuổi trẻ hôm nay cũng phải biết đứng lên trước những khó khăn, thử thách của thời đại; biết học tập, rèn luyện, sáng tạo và cống hiến để quê hương ngày càng giàu mạnh.
Bởi mỗi thế hệ đều có một “trận chiến” của riêng mình.
Thời Lê Hoàn là trận chiến bảo vệ nền độc lập non trẻ.
Còn hôm nay là hành trình xây dựng một đất nước hùng cường, văn minh, phát triển và giàu bản sắc.
Lê Hoàn đã đi qua lịch sử bằng một chiến thắng.
Nhưng điều ông để lại không chỉ là chiến công năm 981.
Đó là một tinh thần đã trở thành mạch nguồn xuyên suốt lịch sử Việt Nam:
Khi Tổ quốc bị đe dọa, người Việt Nam biết đoàn kết để bảo vệ Tổ quốc.
Từ Bạch Đằng của Lê Hoàn đến những chiến thắng vang dội trong các thời đại sau này, lịch sử dân tộc luôn được viết bằng bản lĩnh của những con người biết đặt vận mệnh non sông lên trên lợi ích riêng.
Hôm nay, trước cuộc sống hòa bình, chúng ta càng phải biết trân trọng những gì cha ông đã gìn giữ.
Bởi độc lập mà chúng ta đang có không phải tự nhiên mà đến.
Đó là kết quả của hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước.
Và câu chuyện về Lê Đại Hành – người đã đánh bại quân Tống năm 981, giữ vững nền độc lập của Đại Cồ Việt vẫn vang vọng như một lời nhắc nhở:
Biết trân trọng lịch sử để hiểu giá trị của độc lập.
Biết nhớ về cha ông để sống có trách nhiệm với hôm nay.
Và biết gìn giữ những thành quả của quá khứ để viết tiếp những trang sử vẻ vang của tương lai.


