Lê Đại Hành và mùa xuân giữ nước ở Hoa Lư (1)
Lê Đại Hành và mùa xuân giữ nước ở Hoa Lư
Sau khi vua Đinh Tiên Hoàng và thái tử Đinh Liễn bị sát hại, triều đình rơi vào cảnh rối ren. Thái tử còn nhỏ, vận nước ngàn cân treo sợi tóc. Phía Bắc, nhà Tống lăm le đem quân xâm lược; phía Nam, quân Chiêm Thành quấy phá. Giữa cơn nguy biến ấy, mọi ánh mắt đều hướng về người tướng tài đang nắm binh quyền: Lê Hoàn.
Trước tình thế giặc ngoài đe dọa, triều thần và hoàng hậu Dương Vân Nga đã khoác long bào cho Lê Hoàn, tôn ông lên ngôi vua — sử gọi là Lê Đại Hành. Quyết định ấy tuy gây nhiều bàn cãi, nhưng là lựa chọn vì đại cục dân tộc.
Lên ngôi ở Hoa Lư, Lê Đại Hành lập tức chỉnh đốn quân đội, luyện binh, tích trữ lương thảo. Ông tận dụng địa thế núi đá vôi trùng điệp, sông ngòi chằng chịt của Ninh Bình để bày thế trận phòng thủ vững chắc. Khi quân Tống tràn xuống theo đường bộ và đường thủy, quân Đại Cồ Việt chủ động đánh nhỏ, đánh nhanh, nhử địch vào nơi hiểm yếu rồi phản công quyết liệt. Trên sông Bạch Đằng và các tuyến sông ngòi Bắc Bộ, quân ta giành thắng lợi lớn, buộc nhà Tống phải rút quân, chấp nhận bang giao hòa hiếu.
Không lâu sau, Lê Đại Hành thân chinh đánh Chiêm Thành, giữ yên bờ cõi phía Nam. Đất nước thoát cơn binh lửa, dân được mùa, nước mạnh dần lên. Từ kinh đô Hoa Lư, triều Tiền Lê đã khẳng định bản lĩnh của một quốc gia độc lập, không khuất phục trước các thế lực phương Bắc.
Câu chuyện về Lê Đại Hành gắn với Ninh Bình – Hoa Lư không chỉ là chuyện lên ngôi giữa biến động, mà còn là bài học về đặt lợi ích dân tộc lên trên tranh cãi cá nhân, về sự tỉnh táo và quyết đoán khi vận mệnh đất nước lâm nguy.



