Cựu chiến binh

Lê Đăng Danh

Nghệ An06/07/2026Lê Đăng Danh (Đoàn viên Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bạch Ngọc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

MỆNH LỆNH GIỮ BẰNG ĐƯỢC ĐIỂM CAO

Trong buổi gặp mặt nhân dịp kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, bác Nguyễn Văn Thành, cựu chiến binh từng chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị, được mời giao lưu với đoàn viên, thanh niên.

Khi một đoàn viên hỏi:

– Thưa bác, trận đánh nào bác nhớ nhất trong những năm quân ngũ?

Bác Thành trầm ngâm một lúc rồi đáp:

– Đó là trận đánh giữ một điểm cao vào mùa hè năm 1972. Không phải vì đó là trận ác liệt nhất, mà vì sau trận ấy, bác mới thực sự hiểu thế nào là hai chữ đồng đội.

Đơn vị của bác nhận nhiệm vụ chốt giữ một điểm cao có vị trí quan trọng. Nếu để mất, tuyến vận chuyển phía sau sẽ bị uy hiếp.

Đêm trước trận đánh, cả trung đội tranh thủ đào thêm công sự, gia cố hầm trú ẩn. Ai cũng hiểu ngày mai sẽ rất khó khăn, nhưng không một ai tỏ ra nao núng.

Rạng sáng, pháo địch bắt đầu dội xuống.

Đất đá tung lên mù mịt. Hầm hào rung chuyển. Khi loạt pháo vừa dứt, các mũi tiến công ập tới.

Trận chiến diễn ra quyết liệt.

Khói súng, tiếng hô xung phong và tiếng liên lạc vang lên dồn dập khắp sườn đồi.

Trong lúc chiến đấu, đường dây thông tin giữa sở chỉ huy và chốt phòng ngự bị đứt do mảnh pháo.

Nếu không nối lại kịp thời, việc chỉ huy sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

Tiểu đội trưởng nhìn quanh rồi ra lệnh:

– Phải nối bằng được đường dây!

Bác Thành và một đồng đội ôm cuộn dây thông tin lao khỏi công sự.

Mỗi mét dây được nối lại là mỗi lần hai người phải bò sát mặt đất dưới làn đạn.

Có lúc vừa nối xong, dây lại bị sức ép của đạn pháo làm đứt.

Hai người lại tiếp tục.

Cuối cùng, đường dây được khôi phục.

Thông tin thông suốt trở lại.

Nhờ đó, đơn vị kịp thời hiệp đồng lực lượng, giữ vững trận địa đến khi có quân tăng cường.

Chiều hôm ấy, trận đánh kết thúc.

Điểm cao vẫn được giữ.

Nhưng người đồng đội cùng bác đi nối dây đã không trở về.

Bác kể:

– Khi cáng anh về phía sau, trong túi áo anh vẫn còn chiếc kìm bấm dây điện và cuộn băng cách điện chưa dùng hết.

Nhiều năm sau, mỗi lần nhìn thấy những người thợ kéo cáp, sửa đường điện hay lắp đường truyền, bác lại nhớ đến người đồng đội năm ấy.

Bởi bác hiểu rằng, trong chiến tranh, có những người không trực tiếp ở mũi xung phong, nhưng nhiệm vụ của họ cũng quyết định sự thành bại của cả trận đánh.

Bác Thành nhìn các đoàn viên rồi nói:

– Người ta thường nhớ đến những chiến công lớn. Nhưng điều bác nhớ nhất lại là hình ảnh một người lính ôm cuộn dây thông tin, bò giữa làn đạn để hoàn thành nhiệm vụ.

Bác dừng lại, giọng chậm rãi:

– Chiến thắng không chỉ được làm nên bởi lòng dũng cảm của một người, mà còn bởi sự tận tụy của rất nhiều người ở những vị trí thầm lặng.

Cả hội trường lặng đi.

Một đoàn viên đứng dậy phát biểu:

– Thưa bác, chúng cháu hiểu rằng mỗi công việc, dù nhỏ đến đâu, nếu được làm với tinh thần trách nhiệm thì đều góp phần tạo nên thành công chung.

Bác Thành mỉm cười gật đầu.

– Đúng vậy. Thế hệ các cháu hôm nay không còn phải giữ điểm cao bằng súng đạn. Nhưng các cháu có thể giữ gìn những "điểm cao" của thời bình bằng tri thức, bằng trách nhiệm, bằng tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước.

Tiếng vỗ tay vang lên khắp hội trường.

Ở tuổi ngoài bảy mươi, ký ức về trận đánh năm ấy vẫn còn nguyên trong bác Thành. Không phải để nhắc về sự mất mát, mà để nhắc rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao con người đã lặng lẽ hoàn thành nhiệm vụ của mình, dù biết phía trước là hiểm nguy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lê Đăng Danh | Câu chuyện thời hoa lửa