Bài viết

Lê Đình Chinh

Ninh Bình07/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tám năm 1978, bầu trời biên giới Lạng Sơn chùng xuống trước những cơn cuồng phong của thời cuộc. Giữa lúc tình hình an ninh tại cửa khẩu Hữu Nghị trở nên ngột ngạt bởi những âm mưu chia rẽ hằn thù dân tộc, người chiến sĩ công an nhân dân vũ trang 18 tuổi – Lê Đình Chinh – đã viết nên chương đẹp nhất của đời mình bằng dòng máu nóng.

Đó là buổi sáng ngày 25/8, khi đoàn cán bộ dân vận liên ngành đặt chân lên đồi Pù Tèo Hào, họ bất ngờ bị vây hãm bởi những kẻ hung hãn với gậy gộc, xà beng và những nhát dao lạnh lùng. Trước cảnh đoàn cán bộ, phần lớn là phụ nữ, bị dồn vào thế hiểm nghèo, Lê Đình Chinh cùng đồng đội đã không một phút chần chừ, lao vào giữa vòng vây kẻ địch. Giữa cuộc chiến không cân sức, nơi cái thiện đối mặt với cái ác, anh đã gồng mình che chở cho đồng đội, bất chấp những nhát chém, những làn đá ném tới tấp. Vết thương trên đầu không làm anh lùi bước, cho đến khi nhát dao oan nghiệt từ kẻ địch khiến người chiến sĩ ấy gục ngã. Lúc ấy, đồng hồ điểm 10 giờ 30 phút, Lê Đình Chinh khép lại tuổi mười tám rực rỡ, hóa thân thành hồn thiêng sông núi.

Mẹ anh – cụ Khương Thị Chu – suốt 35 năm dài đằng đẵng đã gói ghém nỗi nhớ thương trong những đêm thức trắng, chờ đợi ngày đứa con trai cả trở về. Phải đến tận tháng Giêng năm 2013, trong tiết trời lạnh buốt, tiếng hát trầm hùng của đồng đội Đoàn Thanh Xuyên mới thực sự đưa anh trở về với vòng tay mẹ. Giây phút cụ Chu ôm lấy chiếc tiểu sành phủ cờ Tổ quốc, nấc nghẹn gọi tên con, cả nhân gian như lặng đi trong niềm xúc động nghẹn ngào.

Lê Đình Chinh lớn lên từ nghèo khó, từ những bài học "giấy rách phải giữ lấy lề" của cha mẹ nơi nông trường Sông Âm. Anh nhập ngũ khi vừa tròn 16 tuổi, mang theo lời khẳng định đanh thép với cha: "Bằng tuổi con, bố cũng nhập ngũ rồi mà". Bức thư anh viết gửi người anh họ chỉ vài ngày trước khi hy sinh đã tạc nên tư thế của một người anh hùng: "Em xác định rằng trong cuộc chiến đấu bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc sẽ có mất mát... Nhưng em đã sẵn sàng".

Sự hy sinh của Lê Đình Chinh không chỉ là nỗi đau mất mát, mà là nguồn cảm hứng bất tử. Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân được truy tặng là sự ghi nhận xứng đáng cho một lòng trung kiên. Tên tuổi anh không chỉ nằm trên bia mộ hay những con đường, mà còn sống mãi trong phong trào "Sống, chiến đấu rực lửa anh hùng như Lê Đình Chinh". Cuộc đời anh là một minh chứng rằng, dù sống trong nghèo khó hay đứng giữa lằn ranh sinh tử, thì lòng hiếu thảo, tinh thần hiếu học và đặc biệt là tình yêu Tổ quốc vẹn nguyên chính là phẩm hạnh cao quý nhất của con người.

Anh đã hóa thân vào dáng hình đất nước, để hôm nay, mỗi khi nhắc về biên cương, lòng người lại dâng trào niềm tri ân trước người chiến sĩ "mãi mãi tuổi mười tám".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn