Lê Duẩn - Người đi trọn hai bờ Nam Bắc

Có những con người, cuộc đời họ gắn với một vùng đất. Nhưng cũng có những con người mang trong mình số phận của cả một dân tộc. Lê Duẩn là một con người như thế.
Sinh năm 1907 tại Quảng Trị, ông bước vào con đường cách mạng từ tuổi trẻ. Những năm tháng tù đày ở Sơn La, Hỏa Lò, Côn Đảo không khuất phục được ý chí của người chiến sĩ ấy. Ngược lại, trong bóng tối của nhà tù, một niềm tin càng được tôi luyện: đất nước nhất định phải được tự do.
Sau Cách mạng Tháng Tám, Lê Duẩn vào Nam. Ông sống, chiến đấu và gắn bó với miền Nam trong những năm tháng khốc liệt nhất. Sau Hiệp định Giơnevơ, khi nhiều cán bộ tập kết ra Bắc, ông ở lại, đi qua những vùng đất đầy hiểm nguy để giữ gìn ngọn lửa cách mạng.
Từ thực tiễn ấy, Đề cương Cách mạng miền Nam ra đời – không chỉ là một văn kiện, mà là kết tinh của những trăn trở trước vận mệnh đất nước. Sau này, trên cương vị người đứng đầu Đảng, ông cùng tập thể lãnh đạo đưa cuộc kháng chiến đi đến mùa Xuân năm 1975.
Ngày đất nước thống nhất, người chiến sĩ từng đi qua Côn Đảo, từng sống giữa lòng Nam Bộ, lại tiếp tục đối diện với một cuộc chiến khác: cuộc chiến chống đói nghèo, lạc hậu và những khó khăn của một đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh.
Lê Duẩn đã dành gần như trọn cuộc đời cho cách mạng. Từ một người tù ở Côn Đảo đến người lãnh đạo cao nhất của Đảng trong hơn một phần tư thế kỷ, hành trình ấy là hành trình của một con người không chọn con đường dễ dàng.
Ông đã đi qua những năm tháng đất nước chia cắt. Và cũng đi đến ngày nhìn thấy non sông liền một dải. Có lẽ, với một đời người làm cách mạng, đó chính là câu trả lời lớn nhất cho tất cả những gì mình đã sống và đã cống hiến.



