LÊ ĐỨC THỌ - BẢN LĨNH CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ TRÊN MẶT TRẬN NGOẠI GIAO

LÊ ĐỨC THỌ - BẢN LĨNH CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ TRÊN MẶT TRẬN NGOẠI GIAO
Có một thời tuổi trẻ Việt Nam đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh bằng lòng yêu nước, niềm tin và ý chí sắt đá. Có những người cầm súng nơi chiến trường.
Có những người đứng giữa những cuộc đàm phán căng thẳng, mang theo phía sau mình tiếng nói của cả một dân tộc.
Đồng chí Lê Đức Thọ là một trong những người như thế.
Từ một người thanh niên sớm giác ngộ cách mạng, đồng chí đã trải qua những năm tháng bị địch bắt, tù đày. Nhà tù thực dân không khuất phục được ý chí của người cộng sản. Trái lại, những năm tháng ấy càng tôi luyện nên một bản lĩnh kiên cường, một ý chí không lay chuyển.

Năm tháng chiến tranh – một mặt trận không tiếng súng
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt, bên cạnh những trận đánh trên chiến trường, một cuộc đấu tranh khác cũng diễn ra trên bàn đàm phán.
Tại Paris, những cuộc thương lượng kéo dài và đầy căng thẳng diễn ra giữa Việt Nam và Hoa Kỳ. Trong suốt quá trình ấy, đồng chí Lê Đức Thọ giữ vai trò Cố vấn đặc biệt của Đoàn Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Đằng sau mỗi cuộc gặp là những vấn đề liên quan đến vận mệnh của đất nước. Đằng sau mỗi câu nói là lợi ích của dân tộc. Và đằng sau người đàm phán là cả mộtđất nước đang chiến đấu vì độc lập, thống nhất.
Người ta thường nhớ đến những chiến trường đầy khói lửa, nhưng ít khi nhìn thấy một “chiến trường” khác – nơi không có tiếng súng, nhưng mỗi quyết định đều đòi hỏi sự tỉnh táo, bản lĩnh và kiên định.
Một câu chuyện khiến nhiều thế hệ nhớ mãi
Năm 1973, đồng chí Lê Đức Thọ được trao Giải Nobel Hòa bình cùng Henry Kissinger.
Nhưng ông đã từ chối nhận giải. Bởi với ông, khi chiến tranh chưa thực sự chấm dứt, hòa bình chưa được lập lại trọn vẹn trên đất nước Việt Nam, thì danh hiệu cá nhân không phải điều quan trọng nhất. Có lẽ chính khoảnh khắc ấy đã nói lên rất nhiều về một người đã dành cả cuộc đời cho cách mạng.


