Bài viết

LÊ DUY ỨNG – “ÁNH SÁNG NIỀM TIN” GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG CHIẾN TRANH

Quảng Trị16/09/2026xã Ea Na (Xã Ea Na)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, khi đang là sinh viên năm thứ ba Trường Cao đẳng Mỹ thuật Việt Nam, Lê Duy Ứng tạm gác bút nghiên, tình nguyện nhập ngũ và theo đơn vị qua Quảng Trị, Huế, Đà Nẵng rồi tiến vào chiến trường miền Nam. Rạng sáng 28-4-1975, chỉ ít ngày trước ngày đất nước thống nhất, trong lúc thực hiện nhiệm vụ sáng tác tranh về người lính, ông bị thương và mất ánh sáng ở cả hai mắt. Trên bức tranh khi ấy, ông viết: “Ánh sáng niềm tin. Con nguyện dâng Người tuổi thanh xuân”. Dòng chữ ấy cũng trở thành niềm tin ông mang theo suốt cuộc đời.

Năm 1982, sau quá trình điều trị, đôi mắt của ông đã nhìn lại được ánh sáng, nhưng về sau thị lực tiếp tục suy giảm và ông lại rơi vào bóng tối. Thế nhưng, ông chưa bao giờ để hoàn cảnh khiến mình dừng bước. Gần 80 tuổi, ông vẫn miệt mài sáng tác, đặt mục tiêu mỗi năm hoàn thành những tác phẩm mới, đồng thời học ngoại ngữ, nghe báo đài và rèn luyện sức khỏe mỗi ngày. Dù đôi mắt không còn nhìn thấy, ông vẫn có thể ghi nhớ từng không gian, từng tác phẩm và tiếp tục sáng tạo bằng nghị lực của một người nghệ sĩ – người lính.

Cuộc đời Lê Duy Ứng có những mất mát, những khoảng tối và cả những khoảnh khắc tìm lại ánh sáng, nhưng điều chưa bao giờ tắt chính là ý chí tiến về phía trước. Ông từng tâm niệm rằng chỉ cần không bỏ cuộc, dù đi nhanh hay chậm, con người vẫn có thể tiếp tục hành trình của mình. Từ chiến trường đến cuộc sống hôm nay, người họa sĩ Anh hùng ấy vẫn lặng lẽ “dâng” cho đời những tác phẩm và truyền cho thế hệ trẻ một bài học đẹp: ánh sáng quý giá nhất không chỉ đến từ đôi mắt, mà còn đến từ niềm tin, nghị lực và khát vọng sống có ích.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÊ DUY ỨNG – “ÁNH SÁNG NIỀM TIN” GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG CHIẾN TRANH | Câu chuyện thời hoa lửa