Lê Duy Ứng – Ánh Sáng Niềm Tin Trong Bóng Tối
Ông Lê Duy Ứng trở về làng quê vào một buổi chiều đầy gió, khi những cánh đồng lúa đã ngả màu vàng úa sau mùa gặt. Người ta vẫn quen gọi ông là “ông Kiểu bộ đội” - cái tên giản dị nhưng mang theo cả một quãng đời dài đầy khói lửa.
Sau khi tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật Hà Nội, ông đã nghe theo lời kêu gọi của Tổ quốc, nhập ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam vào năm 1971. Ông tham gia nhiều trận chiến lớn, từ Mùa hè đỏ lửa bảo vệ Thành cổ Quảng Trị cho đến chiến dịch giải phóng Sài Gòn. Đêm ngày 27 tháng 4 năm 1975, tại căn cứ Nước Trong, ông bị trúng đạn súng chống tăng, hỏng cả hai mắt và ngất đi. Khi tỉnh lại, nhận ra mình đang ở trong cảnh nguy kịch, ông đã mò mẫm lấy giấy vẽ, chấm máu từ đôi mắt bị thương để vẽ chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh với nền là lá cờ Tổ quốc và cờ Đảng, bên dưới ghi dòng chữ “Ánh sáng niềm tin/ Con nguyện dâng Người tuổi thanh xuân”.
Sau chiến thắng, ông được chữa trị tại Nha Trang và Hà Nội, bị xếp loại thương tật nặng hạng 1/4. Lúc đầu, ông đã chán nản, nghĩ rằng một họa sĩ không nhìn được thì không còn có thể theo đam mê của mình nữa. Nhưng nhờ sự động viên của bác sĩ Đào Xuân Trà và Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ông đã chuyển sang học điêu khắc, lấy tấm gương Beethoven - thiên tài âm nhạc bị điếc cả hai tai vẫn sáng tác tuyệt tác - làm nguồn cảm hứng. Sau hơn 7 năm sống trong bóng đêm, năm 1982, ông được cấy ghép giác mạc thành công, nhìn thấy lại thế giới.
Mỗi sáng, ông dậy sớm, pha ấm trà đặc, ngồi trước hiên nhìn mặt trời nhô lên từ phía sông. Không ai biết rõ ông đang nghĩ gì, chỉ thấy đôi mắt đã đục màu thời gian vẫn ánh lên một thư rất xa xăm, như đang nhìn về những ngày tháng trên chiến trường, hay những khung cảnh quê hương nhỏ bé nơi ông lớn lên.
Hiện nay, ông vẫn sống một mình trong căn nhà nhỏ cuối xóm, tiếp tục sáng tác không ngừng nghỉ. Ông đã vẽ và tạc hàng nghìn bức tác phẩm về Bác Hồ, về các đồng đội trên chiến trường, tặng cho các bảo tàng, trường học và những người yêu nghệ thuật. Dù đôi mắt chỉ còn có thể phân biệt được sáng tối, ông vẫn không bao giờ ngừng tay, vì với ông, cuộc đời là một hành trình không dừng bước, luôn mang theo ánh sáng niềm tin và tình yêu với đất nước.



