Lê Duy ứng người Họa Sĩ - Chiến Sĩ Bằng Máu Và Nước Mắt Đúc Nên Biểu Tượng Sống
Trong lịch sử mỹ thuật Việt Nam và lịch sử Quân đội Nhân dân Việt Nam, Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Nghệ sĩ Ưu tú Lê Duy Ứng là một trường hợp đặc biệt và vô cùng xúc động. Ông không chỉ là người lính trực tiếp cầm súng trên chiến trường khốc liệt, mà còn là một nghệ sĩ đã dùng chính giọt máu từ đôi mắt bị thương của mình để vẽ nên bức chân dung Bác Hồ trong khoảnh khắc sinh tử – một tác phẩm bất tử vượt qua giới hạn của không gian và thời gian.
Tình Yêu Nghệ Thuật Giữa Lửa Đạn Chiến Trường
Sinh năm 1947 tại thôn Cổ Hiền, xã Hiền Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình – vùng đất lửa dạn dẫm qua hai cuộc chiến tranh, Lê Duy Ứng sớm bộc lộ năng khiếu nghệ thuật bẩm sinh. Năm 1971, khi đang là sinh viên năm thứ 3 Đại học Mỹ thuật Hà Nội, gạt lại những ước mơ nghệ thuật dang dở, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông xung phong nhập ngũ và xếp bút nghiên lên đường vào chiến trường Quảng Trị ác liệt.
Là một chiến sĩ họa sĩ thuộc Đại đoàn 304, ông vừa cầm súng cùng đồng đội chiến đấu, vừa tranh thủ từng phút giây yên bình hiếm hoi giữa hai trận đánh để ghi lại những khoảnh khắc chân thực, sống động của cuộc chiến. Hàng trăm bức ký họa chiến trường của ông được vẽ bằng gạch nung, than củi hay bất cứ chất liệu nào tìm được, đã trở thành những thước phim lịch sử vô giá về lòng dũng cảm của người lính Bộ đội Cụ Hồ.
Bức Tranh Bằng Máu Ngay Tại Cửa Ngõ Sài Gòn
Mùa xuân năm 1975, Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử bước vào giai đoạn dồn dập. Lê Duy Ứng theo đoàn quân giải phóng tiến về hướng cửa ngõ Đông Bắc Sài Gòn. Sáng ngày 28 tháng 4 năm 1975, tại căn cứ Nước Trong (Long Thành, Đồng Nai) – nơi diễn ra những trận đánh giằng co vô cùng khốc liệt, chiếc xe tăng chỉ huy mà ông đi cùng không may trúng đạn pháo của kẻ thù.
Cú nổ dữ dội hất tung Lê Duy Ứng. Những mảnh đạn găm vào người làm ông bị thương rất nặng, đặc biệt hỏng cả hai mắt, máu chảy đầm đìa. Trong khoảnh khắc đối mặt với ranh giới sinh tử, khi ánh sáng dần tắt phụt trước mắt, người chiến sĩ – họa sĩ ấy không nghĩ đến bản thân mình. Với niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng đang đến rất gần và tình cảm kính yêu vô hạn dành cho Vị Lãnh tụ kính yêu, ông đã mò mẫm trong bóng tối:
Sáng tạo giữa lằn ranh sinh tử: Ông dùng ngón tay thấm lấy những giọt máu đang chảy ra từ chính đôi mắt mình, mò mẫm vẽ lại chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh lên một tờ giấy ký họa mang theo.
Lời thề sắt son: Bên dưới bức ảnh Bác Hồ, bằng tất cả nghị lực và dòng máu nóng của mình, ông nắn uốt ghi dòng chữ: "Ánh sáng niềm tin! Con nguyện dâng Bác toàn bộ sức lực đời con".
Bức tranh máu ấy chỉ gói gọn trong vài phút nghẹt thở, nhưng đã trở thành biểu tượng thiêng liêng nhất cho niềm tin mãnh liệt vào chiến thắng và tình yêu Bác Hồ sâu sắc của cả một thế hệ chiến sĩ Việt Nam.
Sức Sống Kỳ Diệu Và Trái Tim Nghệ Sĩ Không Mệt Mỏi
Sau trận đánh, Lê Duy Ứng may mắn được đồng đội cứu chữa kịp thời. Dù đôi mắt bị tổn thương nghiêm trọng (sau này trải qua hàng chục cuộc phẫu thuật, ông chỉ hồi phục được một phần nhỏ thị lực rồi lại chìm vào bóng tối hoàn toàn), ông chưa bao giờ đầu hàng số phận.
Bằng đôi tay khéo léo, đôi tai nhạy cảm và một trái tim tràn ngập tình yêu cuộc sống, ông tiếp tục sáng tác hàng ngàn bức tranh, tượng điêu khắc đồ sộ. Ghi nhận những đóng góp phi thường của ông cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và nền mỹ thuật nước nhà, năm 2013, Đại tá Lê Duy Ứng vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
"Bức chân dung Bác Hồ vẽ bằng máu của Lê Duy Ứng không chỉ là một tác phẩm mỹ thuật, mà là khúc ca hùng ép về bản lĩnh của người lính Việt Nam: Trong bóng tối gian nguy nhất vẫn hướng về ánh sáng của niềm tin và lý tưởng."
Nghệ sĩ Ưu tú, Anh hùng Lê Duy Ứng là minh chứng sống động cho câu nói: "Thương binh nhưng không tàn". Cuộc đời và sự nghiệp sáng tác của ông mãi mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng mạnh mẽ về nghị lực vượt khó, lòng yêu nước và khát vọng cống hiến cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



