LÊ DUY ỨNG – NGƯỜI HỌA SĨ DÙNG MÁU MÌNH VẼ CHÂN DUNG BÁC HỒ
Ngày 30/4/1975, giữa những giờ phút cuối cùng của chiến tranh, Lê Duy Ứng là một người lính – đồng thời là họa sĩ – có mặt trong đoàn quân tiến vào Sài Gòn.
Trong lúc chiến đấu, ông bị thương nặng ở mắt.
Nhưng điều đặc biệt đã xảy ra.
Trong hoàn cảnh đôi mắt bị thương, Lê Duy Ứng đã lấy máu từ chính vết thương của mình để vẽ chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Đó không phải một bức tranh được thực hiện trong xưởng vẽ.
Không có giá vẽ.
Không có ánh sáng đầy đủ.
Không có điều kiện bình thường.
Đó là một bức chân dung được vẽ giữa những giờ phút lịch sử.
Sau chiến tranh, vết thương khiến thị lực của ông bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Nhưng ông vẫn tiếp tục sáng tác.
Lê Duy Ứng trở thành Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, họa sĩ và nhà điêu khắc.
Nhiều năm sau, đôi mắt chỉ còn phân biệt được sáng tối, nhưng ông vẫn sáng tác.
Đó là một câu chuyện rất đặc biệt về nghị lực.
Chiến tranh có thể lấy đi ánh sáng của đôi mắt.
Nhưng không thể lấy đi ánh sáng trong tâm hồn của một người nghệ sĩ.



