Lê Gia Đỉnh: Ngọn đuốc sống bảo vệ Bắc Bộ Phủ (1920 - 1946)
Trong những ngày đầu tiên của Toàn quốc kháng chiến (tháng 12 năm 1946), bảo vệ Thủ đô Hà Nội là một nhiệm vụ vô cùng cam go. Lê Gia Đỉnh (quê ở Tiên Hưng, Thái Bình) là Chính trị viên Đại đội 1, Tiểu đoàn 101, Vệ quốc đoàn Thủ đô, nhận trọng trách trấn giữ Bắc Bộ Phủ - nơi từng là cơ quan làm việc của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chính phủ lâm thời.
Sáng ngày 20 tháng 12 năm 1946, quân Pháp với xe tăng, xe bọc thép trang bị đại liên hỏa lực mạnh đã ồ ạt tấn công Bắc Bộ Phủ từ nhiều hướng. Tương quan lực lượng quá chênh lệch, Vệ quốc đoàn chỉ có súng trường, lựu đạn và bom ba càng thô sơ. Dưới làn đạn pháo cày xới, trận địa của ta bị tàn phá nặng nề. Sau một ngày chiến đấu giằng co ác liệt, nhằm bảo toàn lực lượng cho cuộc chiến lâu dài, Lê Gia Đỉnh ra lệnh cho toàn đại đội phá vòng vây rút lui theo đường hầm bí mật.
Riêng ông kiên quyết xin ở lại để chặn hậu. Khi quân Pháp cùng xe tăng tràn ngập vào sân Bắc Bộ Phủ, xông về phía phòng chỉ huy, Lê Gia Đỉnh bình tĩnh chờ cho địch đến thật gần. Bằng một hành động quả cảm tột độ, ông đã ôm chặt quả bom ba càng, lao thẳng vào giữa đội hình xe tăng và bộ binh địch. Một tiếng nổ rung chuyển đất trời, chiếc xe tăng bốc cháy, hàng chục lính Pháp gục ngã. Người chính trị viên dũng cảm đã lấy thân mình làm quả bom cảm tử, mở đường sống cho đồng đội và để lại bản hùng ca mở đầu cho 60 ngày đêm "Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh" của quân dân Hà Nội.



