Lê Gia Đỉnh – Người chiến sĩ cảm tử bảo vệ Bắc Bộ Phủ
Tác giả: Vũ Khánh Ngọc
Đêm 19/12/1946, lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến của Chủ tịch Hồ Chí Minh vang vọng khắp sông núi, mở đầu cho cuộc chiến đấu 60 ngày đêm kiên cường "quyết tử để Tổ quốc quyết sinh" bảo vệ Thủ đô Hà Nội. Trong trận chiến khốc liệt ấy, Bắc Bộ Phủ (nay là Nhà khách Chính phủ trên phố Ngô Quyền) là một trong những mục tiêu trọng điểm bậc nhất mà quân Pháp dồn lực lượng lớn cùng vũ khí hiện đại nhằm đánh chiếm ngay từ những giờ đầu.
Thủ giữ trọng trách bảo vệ Bắc Bộ Phủ là các chiến sĩ Trung đoàn Thủ Đô dưới sự chỉ huy trực tiếp của Trung đội trưởng Lê Gia Đỉnh. Quân Pháp đã huy động lực lượng bộ binh đông đảo có xe bọc thép, xe tăng và pháo binh hỗ trợ bao vây tứ phía, liên tục trút hỏa lực cuồng sát nhằm đè bẹp sức kháng cự của quân ta. Trước đòn tấn công áp đảo của kẻ thù, Lê Gia Đỉnh đã kiên cường cùng các chiến sĩ bám trụ từng căn phòng, từng góc cầu thang, đánh bật nhiều đợt xung phong tàn khốc của địch.
Sáng ngày 20/12/1946, cuộc chiến đi vào giai đoạn vô cùng căng thẳng. Quân Pháp điều động xe bọc thép húc đổ cổng chính, hung hãn xông thẳng vào sân Bắc Bộ Phủ để mở đường cho bộ binh tràn vào. Tình thế rơi vào nguy cấp tột cùng khi hỏa lực của ta không đủ sức xuyên thủng lớp giáp của xe bọc thép, trong khi lực lượng bảo vệ cần thêm thời gian để rút lui an toàn sang các vị trí cố thủ tiếp theo.
Trước nguy cơ toàn bộ trung đội bị bao vây và cô lập, Trung đội trưởng Lê Gia Đỉnh đã đưa ra quyết định vô cùng dũng cảm. Ông ôm chặt quả mìn đĩa – loại mìn chống bọc thép nặng nề – rồi bất ngờ lao ra khỏi hầm, vượt qua mưa đạn quét dọc mặt sân, lao thẳng vào gầm chiếc xe bọc thép Pháp đang tiến vào.
Một tiếng nổ dữ dội như xé rách không gian vang lên, làm rung chuyển toàn bộ tòa nhà Bắc Bộ Phủ. Chiếc xe bọc thép bị đánh nát gầm, bốc cháy dữ dội và đợt tiến công của giặc Pháp bị khống chế hoàn toàn. Sự hy sinh lẫm liệt của Lê Gia Đỉnh đã chặn đứng bước tiến của quân thù, tạo thời cơ vàng cho các đồng đội bảo toàn lực lượng và rút lui an toàn. Tấm gương hy sinh anh dũng của ông đã trở thành biểu tượng kiêu hãnh cho khí tiết hiên ngang, sắt đá của người chiến sĩ Thủ đô trong những ngày đầu kháng chiến.



