Bài viết

Lê Gia Đỉnh – Người “Quyết tử quân số 1” của Hà Nội

Ngày 18 và 19/12/1946, tại làng Vạn Phúc, Hà Đông (nay thuộc thành phố Hà Nội), Ban Thường vụ Trung ương Đảng họp mở rộng do Chủ tịch Hồ Chí Minh chủ trì, đề ra đường lối, quyết định cả nước bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược. 20 giờ 03 phút, tối 19/12/1946, điện toàn thành phố phụt tắt, Pháo đài Láng bắn pháo làm lệnh tấn công. Cùng lúc đó, “Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến” của Hồ Chủ tịch được truyền đi khắp cả nước. Tất cả các lực lượng vũ trang Thủ đô đồng loạt tấn công

Hưng Yên03/01/2026Tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận chiến đấu diễn ra quyết liệt tại Cửa Nam, đầu cầu Long Biên – Hàng Đậu, Bắc Bộ Phủ, khu Đấu Xảo (nay là Cung Văn hóa Hữu nghị và Bộ Giao thông vận tải), Tòa án, nhà tù Hỏa Lò, Nhà hát Lớn, ga Hàng Cỏ, Trụ sở Bộ Quốc phòng…

Tại Bắc Bộ Phủ, ngay sau khi điện toàn thành phố tắt, quân Pháp đóng ở Khách sạn Metropole (nay là Khách sạn Thống Nhất) lập tức nã súng máy vào vị trí này. Suốt đêm 19 và sáng ngày 20/12, quân địch nã pháo và mở 4 đợt tấn công liên tục vào Bắc Bộ Phủ, một mũi tấn công trực diện ở phố Ngô Quyền, một mũi từ Vườn hoa Chí Linh (nay là vườn hoa Lý Thái Tổ) đánh tạt vào sườn trái của Bắc Bộ Phủ.

Mặc cho xe tăng của thực dân Pháp bắn phá, các chiến sĩ của Đội bảo vệ Bắc Bộ Phủ - Liên khu I Hà Nội vẫn không bắn trả. Khi thực dân Pháp tiến vào đúng tầm súng, các chiến sĩ cảm tử từ các góc tường, cửa sổ, ụ đất ném chai cháy, lựu đạn, ôm bom ba càng lao thẳng vào xe tăng, xe quân sự của giặc.

Cuộc chiến đấu kéo dài đến 11 giờ trưa ngày 20/12/1946. Lúc này, quân ta cạn dần đạn dược, chỉ còn lại duy nhất một quả bom ba càng. Các chiến sĩ đề nghị chiến đấu đến cùng để bảo vệ Bắc Bộ Phủ. Trước tình hình đó, Chính trị viên Đại đội Lê Gia Đỉnh đã cho anh em chuyển toàn bộ thương binh sang Nhà Bưu điện ở phía sau, rồi lệnh cho hai trung đội rút lui an toàn để bảo vệ lực lượng. “Anh ở lại với một trái bom, Đỉnh giật nổ để tiêu diệt toán quân Pháp đầu tiên xông vào” (1). Chiếc xe tăng đi đầu bị tiêu diệt cùng với hàng chục tên lính Pháp.

Chính trị viên Lê Gia Đỉnh sinh năm 1920, ở làng Chắm (tức Trúc Lâm), xã Hoàng Diệu, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương. Năm 1945, anh tham gia giành chính quyền ỏ Hưng Yên rồi lên đường nhập ngũ, đóng quân ở Hà Nội. Trong những ngày “Toàn quốc kháng chiến”, anh được phân công làm Chính trị viên Đại đội 1, Tiểu đoàn 101, Liên khu 1 (Hà Nội).

Anh được mệnh danh “Người Quyết tử quân số 1 của Liên khu 1 – Hà Nội”. Noi gương anh, chiến sĩ quyết tử Trần Thành – Trung đội trưởng Trung đội bảo vệ cơ quan Bộ Tổng Tham mưu; Đại đội trưởng tự vệ thành Trịnh Sĩ Bình; nữ tự vệ trinh sát Hoàng Hà; Tiểu đội trưởng Tiểu đội du kích Hồng Hà – Nguyễn Ngọc Nại; Lý Đàm Nghiên cùng các chiến sĩ Cảm tử quân đã anh dũng chiến đấu với tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Trân trọng sự hi sinh dũng cảm của các anh, ngày 27/1/1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã gửi thư khen các chiến sĩ đang xả thân bảo vệ từng góc phố, căn nhà của Thủ đô Hà Nội. Trong thư, Chủ tịch Hồ Chí Minh nhấn mạnh: “Các em là đội cảm tử. Các em cảm tử để cho Tổ quốc quyết sinh. Các em là đại biểu tinh thần tự tôn tự lập của dân tộc ta mấy nghìn năm để lại. Tinh thần quật cường đó đã kinh qua Hai Bà Trưng, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung, Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám truyền lại cho các em. Nay các em gan góc tiếp tục cái tinh thần bất diệt đó, để truyền lại cho nòi giống Việt Nam muôn đời về sau…”.

Ngày 28/4/2000, Lê Gia Đỉnh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn