Lê Gia Vĩnh: Người thanh niên mang khát vọng mở "Cung đường hạnh phúc"
Lê Gia Vĩnh: Người thanh niên mang khát vọng mở "Cung đường hạnh phúc"
Lê Gia Vĩnh: Người thanh niên mang khát vọng mở "Cung đường hạnh phúc"
Trong lịch sử xây dựng vùng cao phía Bắc, con đường Hạnh Phúc nối liền thành phố Hà Giang với 4 huyện vùng cao núi đá phía Bắc (Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc) được coi là một kỳ tích. Để có được con đường huyền thoại ấy, hàng vạn thanh niên xung phong (TNXP) từ nhiều tỉnh thành đã đổ mồ hôi, nước mắt và cả máu xương. Ông Lê Gia Vĩnh là một trong những nhân chứng sống, một người con của quê hương Nam Định đã dành trọn tuổi thanh xuân để đục đá, mở đường trên dốc cổng trời.
Tiếng gọi từ cao nguyên đá
Những năm 1959 - 1960, khi miền Bắc đang trong công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa, lời kêu gọi thanh niên lên đường mở mang bờ cõi, phá thế độc đạo cho vùng cực Bắc đã thôi thúc trái tim người thanh niên Lê Gia Vĩnh. Rời quê hương Nam Định, ông cùng hàng nghìn chiến sĩ TNXP khác hành quân lên Hà Giang với một quyết tâm sắt đá: "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" ở phía Nam và "Đục đá mở đường Hạnh Phúc" ở phía Bắc.
6 năm "treo mình" trên vách đá
Nhiệm vụ mở đường từ Hà Giang lên Mèo Vạc là một thử thách khủng khiếp. Với ông Lê Gia Vĩnh và đồng đội, những khó khăn không chỉ là địa hình mà còn là khí hậu và thiếu thốn:
Công cụ thô sơ: Ngày ấy không có máy xúc, máy ủi hiện đại. Ông Vĩnh cùng đồng đội chỉ có xà beng, búa tạ, đục sắt và thuốc nổ. Mỗi mét đường tiến lên là hàng nghìn nhát búa quai vào đá tai mèo sắc lẹm.
Đối mặt với tử thần: Tại những cung đường như dốc Bắc Sum hay đỉnh Mã Pì Lèng, ông và các chiến sĩ trong "đội cảm tử" phải thắt dây thừng ngang lưng, treo mình giữa vách đá dựng đứng để đục lỗ cắm thuốc nổ. Chỉ một sơ suất nhỏ hay một tảng đá mồ côi rơi xuống cũng có thể đánh đổi bằng cả mạng sống.
Cuộc sống "4 không": Không nhà, không điện, không nước sạch, không thực phẩm tươi. Giữa cái lạnh thấu xương của cao nguyên đá, những bữa cơm chỉ có muối trắng và rau rừng, nhưng tinh thần của ông Lê Gia Vĩnh vẫn luôn lạc quan với niềm tin: "Đường sẽ thông, dân sẽ hết khổ".
Hạnh phúc của người mở đường
Sau gần 6 năm ròng rã (1959 - 1965), con đường Hạnh Phúc chính thức hoàn thành. Với ông Lê Gia Vĩnh, giây phút nhìn thấy chiếc xe ô tô đầu tiên lăn bánh lên đỉnh Đồng Văn, Mèo Vạc là khoảnh khắc hạnh phúc nhất cuộc đời.
Cái tên "Hạnh Phúc" không chỉ dành cho đồng bào các dân tộc nơi đây thoát cảnh chia cắt, mà còn là hạnh phúc của những người TNXP như ông khi thấy công sức của mình đã hóa thân vào từng mét đường, giúp hồi sinh cả một vùng biên cương Tổ quốc.
Di sản sống giữa thời bình
Trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Lê Gia Vĩnh vẫn luôn mang trong mình niềm tự hào về những năm tháng trên cao nguyên đá.
Người kể sử bằng ký ức: Ông thường xuyên tham gia các buổi gặp mặt cựu TNXP mở đường Hạnh Phúc, chia sẻ những câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng của đồng đội – những người đã nằm lại vĩnh viễn bên những vách đá tai mèo.
Biểu tượng của ý chí: Cuộc đời ông là minh chứng cho tinh thần "Bàn tay ta làm nên tất cả/ Có sức người sỏi đá cũng thành cơm". Ông là nguồn cảm hứng cho thế hệ trẻ về lòng kiên trì và lý tưởng sống vì cộng đồng.
Bác Lê Gia Vĩnh – người chiến sĩ TNXP năm nào – mãi là một phần của lịch sử Hà Giang. Tên tuổi của bác và hàng vạn đồng đội đã tạc vào đá núi, hòa vào mây trời cực Bắc, nhắc nhở chúng ta về cái giá của sự phát triển và hạnh phúc hôm nay.


