LÊ HIẾN MAI – CHÍNH ỦY KIÊM THAM MƯU TRƯỞNG CHIẾN KHU 2
Trong những năm đầu kháng chiến chống Pháp, Lê Hiến Mai đảm nhiệm vai trò lãnh đạo quan trọng tại Chiến khu 2.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, tình hình đất nước bước vào một giai đoạn đầy thử thách. Thực dân Pháp từng bước mở rộng chiến tranh, trong khi chính quyền cách mạng còn non trẻ và lực lượng vũ trang đang trong quá trình xây dựng.
Trong hoàn cảnh đó, việc tổ chức các chiến khu có ý nghĩa đặc biệt quan trọng.
Tháng 3 năm 1946, Lê Hiến Mai được giao giữ chức Chính ủy kiêm Tham mưu trưởng, Bí thư Quân khu ủy Chiến khu 2. Ông đồng thời giữ chức Chính ủy Trường Bổ túc Quân sự.
Đây là một nhiệm vụ lớn đối với một cán bộ mới trưởng thành sau những năm hoạt động bí mật.
Công tác tại Chiến khu 2 đòi hỏi người cán bộ phải giải quyết đồng thời nhiều nhiệm vụ: xây dựng lực lượng, củng cố tổ chức, huấn luyện cán bộ, chuẩn bị chiến đấu và xây dựng mối quan hệ với nhân dân.
Lê Hiến Mai có lợi thế là đã trải qua nhiều năm hoạt động cách mạng. Ông từng làm công tác thanh niên, từng bị tù đày và sau khi vượt ngục đã hoạt động trong lực lượng vũ trang.
Những kinh nghiệm đó giúp ông từng bước thích nghi với công tác lãnh đạo quân đội.
Trong chiến tranh, công tác chính trị có vai trò đặc biệt quan trọng. Bộ đội không chỉ cần vũ khí mà còn cần ý chí chiến đấu, tinh thần đoàn kết và niềm tin vào mục tiêu cách mạng.
Trên cương vị Chính ủy, Lê Hiến Mai có trách nhiệm xây dựng tinh thần đó trong lực lượng.
Đồng thời, với vai trò Tham mưu trưởng, ông phải tham gia tổ chức lực lượng và xây dựng phương án quân sự.
Hai nhiệm vụ chính trị và quân sự đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ.
Những kinh nghiệm ở Chiến khu 2 trở thành nền tảng quan trọng để ông tiếp tục đảm nhiệm các chức vụ cao hơn trong những năm sau.
Đến năm 1947, ông được giao nhiệm vụ tại Mặt trận Tây Tiến và sau đó lần lượt đảm nhiệm các vị trí quan trọng ở Liên khu 1 và Nam Bộ.
Từ Chiến khu 2, tên tuổi Lê Hiến Mai bắt đầu được biết đến rộng rãi hơn trong đội ngũ cán bộ chỉ huy của quân đội cách mạng.


