Bài viết

LÊ HIẾU – KHI BA XÃ CÙ LAO ĐƯỢC NHÌN NHƯ MỘT ĐỊA BÀN

LÊ HIẾU – KHI BA XÃ CÙ LAO ĐƯỢC NHÌN NHƯ MỘT ĐỊA BÀN Có những người được lịch sử nhớ đến bởi những trận đánh lớn. Có những người để lại dấu ấn bằng những chiến công vang dội. Nhưng cũng có những con người làm nên lịch sử bằng những công việc âm thầm hơn: tổ chức lực lượng, xây dựng cơ sở, kết nối con người và giữ cho phong trào không bị chia cắt. Trong lịch sử vùng cù lao, Lê Hiếu được nhắc đến với dấu ấn đặc biệt trong công tác tổ chức và phối hợp phong trào ở địa bàn ba xã. Đó là câu chuyện về một vùng đất sông nước, nơi những con người sống gần nhau nhưng địa hình lại khiến việc đi lại, liên lạc và tổ chức hoạt động trở thành một thử thách lớn.

Đồng Tháp26/08/2026Liên đội Trường THCS Võ Thị Sáu (Tà Năng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÊ HIẾU – KHI BA XÃ CÙ LAO ĐƯỢC NHÌN NHƯ MỘT ĐỊA BÀN

Có những người được lịch sử nhớ đến bởi những trận đánh lớn.

Có những người để lại dấu ấn bằng những chiến công vang dội.

Nhưng cũng có những con người làm nên lịch sử bằng những công việc âm thầm hơn: tổ chức lực lượng, xây dựng cơ sở, kết nối con người và giữ cho phong trào không bị chia cắt.

Trong lịch sử vùng cù lao, Lê Hiếu được nhắc đến với dấu ấn đặc biệt trong công tác tổ chức và phối hợp phong trào ở địa bàn ba xã.

Đó là câu chuyện về một vùng đất sông nước, nơi những con người sống gần nhau nhưng địa hình lại khiến việc đi lại, liên lạc và tổ chức hoạt động trở thành một thử thách lớn.

THÁNG 8 NĂM 1964 – VỀ VỚI TAM CÙ

Tháng 8 năm 1964, Lê Hiếu được Huyện ủy Hồng Ngự phân công phụ trách Tam Cù, trong đó trọng tâm là xã Long Thuận.

Đây không phải là một nhiệm vụ đơn giản.

Địa bàn cù lao được bao bọc bởi sông nước.

Những dòng sông vừa tạo nên sự gắn bó giữa các vùng quê, vừa khiến việc đi lại và liên lạc trở nên khó khăn.

Muốn phong trào phát triển, không chỉ cần những người nhiệt tình.

Cần có tổ chức.

Cần có sự phối hợp.

Và cần có những người biết kết nối các cơ sở với nhau.

Lê Hiếu bắt đầu công việc của mình từ chính địa bàn ấy.

ĐẦU NĂM 1965 – BA XÃ, MỘT MỐI LIÊN HỆ

Đầu năm 1965, Ban cán sự Đảng của ba xã cù lao được củng cố.

Lê Hiếu được phân công làm Trưởng Ban cán sự.

Cùng tham gia có Lê Quốc Việt, Nguyễn Văn Sơn và Hà Lâm.

Sự ra đời và củng cố Ban cán sự cho thấy một cách nhìn mới về địa bàn.

Ba xã tuy có ranh giới riêng, nhưng trong thực tế lại có mối liên hệ chặt chẽ về:

đường đi, cơ sở, con người và phong trào.

Nếu mỗi xã chỉ hoạt động riêng lẻ, việc phối hợp sẽ gặp nhiều hạn chế.

Nhưng nếu ba xã được nhìn nhận trong một chỉnh thể, sức mạnh của từng cơ sở có thể được kết nối và hỗ trợ lẫn nhau.

Đó chính là ý nghĩa của sự thay đổi trong cách tổ chức.

BIẾN SỰ GẦN GŨI VỀ ĐỊA LÝ THÀNH SỰ PHỐI HỢP

Công việc của Lê Hiếu không chỉ dừng lại ở việc phụ trách một xã.

Đồng chí phải kết nối các địa bàn trong một không gian hoạt động liên hoàn.

Ở vùng sông nước, một con đường không chỉ là con đường.

Một bến sông không chỉ là một bến sông.

Một cơ sở không chỉ là một cơ sở riêng lẻ.

Tất cả đều có thể liên quan đến nhau.

Vì vậy, muốn duy trì phong trào, cần có sự phối hợp giữa các địa bàn.

Cùng thời gian đó, lực lượng vũ trang của ba xã cũng được củng cố.

Biệt động Cù Lao được hình thành, nhiều lần phối hợp với cơ sở chính trị và công tác vận động.

Những hoạt động ấy cho thấy một nguyên tắc quan trọng:

Lực lượng phải gắn với cơ sở.
Cơ sở phải gắn với nhân dân.
Các địa bàn phải biết phối hợp với nhau.

Và người làm công tác tổ chức chính là người giữ cho những mối liên hệ ấy được duy trì.

KHI BA XÃ ĐƯỢC NHÌN NHƯ MỘT ĐỊA BÀN

Có thể gọi câu chuyện ấy bằng một cách rất giản dị:

“Khi ba xã được nhìn như một địa bàn.”

Đó không chỉ là sự thay đổi về cách gọi.

Đó là sự thay đổi trong tư duy tổ chức.

Thay vì giải quyết từng xã một cách riêng lẻ, Ban cán sự tạo ra một cơ chế phối hợp chung.

Thay vì nhìn những dòng sông như những ranh giới chia cách, những người làm công tác tổ chức tìm cách biến sự gần gũi về địa lý thành điều kiện để kết nối phong trào.

Thay vì để mỗi cơ sở hoạt động đơn độc, các lực lượng được đặt trong một mối liên hệ chung.

Đó là công việc không ồn ào.

Không có tiếng súng trong từng câu chuyện.

Không có những chiến công được kể bằng những con số lớn.

Nhưng đó lại là một phần rất quan trọng của công tác cách mạng trong những năm tháng chiến tranh.

DẤU ẤN CỦA NGƯỜI LÀM CÔNG TÁC TỔ CHỨC

Nhìn lại chặng đường ấy, dấu ấn của Lê Hiếu nằm trước hết ở công việc tổ chức.

Tổ chức để các cơ sở có sự liên hệ.

Tổ chức để lực lượng có sự phối hợp.

Tổ chức để địa bàn không bị chia cắt.

Và tổ chức để phong trào có thể phát huy sức mạnh từ chính sự gắn bó của nhân dân.

Trong lịch sử, những công việc như thế đôi khi không dễ nhìn thấy.

Nhưng nếu thiếu một hệ thống tổ chức chặt chẽ, những hoạt động riêng lẻ khó có thể tạo thành sức mạnh chung.

Vì thế, người làm công tác tổ chức phải có sự kiên trì, khả năng kết nối và tinh thần trách nhiệm rất cao.

BÀI HỌC CHO HÔM NAY

Câu chuyện về Lê Hiếu và ba xã cù lao không chỉ có giá trị trong việc tìm hiểu lịch sử địa phương.

Nó còn gợi ra một bài học rất gần gũi với thế hệ trẻ hôm nay:

Đoàn kết tạo nên sức mạnh.

Một lớp học có thể trở nên tốt hơn khi các bạn biết phối hợp.

Một Liên đội có thể hoạt động hiệu quả khi mỗi chi đội biết hỗ trợ nhau.

Một tập thể mạnh không phải vì có một người giỏi nhất, mà vì mọi người biết cùng nhau làm việc vì mục tiêu chung.

Đó cũng chính là tinh thần mà những người đi trước đã để lại:

Biết nhìn xa hơn lợi ích của một cá nhân.
Biết kết nối những con người khác nhau.
Biết biến sức mạnh riêng thành sức mạnh chung.

LỜI KẾT

Trong dòng chảy của lịch sử, có những dấu ấn được ghi bằng những chiến công lớn.

Nhưng cũng có những dấu ấn được tạo nên từ những công việc âm thầm phía sau.

Lê Hiếu thuộc về những con người như thế.

Từ tháng 8 năm 1964, khi được phân công phụ trách Tam Cù, đến đầu năm 1965 khi giữ vai trò Trưởng Ban cán sự Đảng của ba xã cù lao, công việc của đồng chí gắn với một nhiệm vụ quan trọng:

kết nối địa bàn – củng cố tổ chức – phối hợp lực lượng – xây dựng phong trào.

Ba xã có thể vẫn là ba địa danh.

Nhưng trong hoạt động chung, họ được nhìn nhận như một địa bàn có mối liên hệ chặt chẽ.

Và đó chính là dấu ấn đáng nhớ của Lê Hiếu trong lịch sử Phú Thuận:

biến sự gần gũi về địa lý thành sự phối hợp về phong trào.

Một công việc lặng thầm.

Một dấu ấn không ồn ào.

Nhưng góp phần làm nên sức mạnh của một vùng đất trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn