Lê Hoàn – Người giữ vững non sông
Nguyễn Thị Hồng Vân
Có những người anh hùng bước vào lịch sử bằng những chiến thắng lẫy lừng. Nhưng cũng có những người được nhớ đến bởi khả năng đứng vững trước những thời khắc hiểm nghèo nhất của đất nước. Lê Hoàn là một người như thế.
Sinh năm 941, Lê Hoàn xuất thân trong một gia đình nghèo ở vùng Ái Châu. Tuổi thơ của ông gắn với nhiều khó khăn, nhưng chính những năm tháng ấy đã rèn luyện nên một con người có ý chí mạnh mẽ, tài năng quân sự và bản lĩnh phi thường.
Dưới thời Đinh Tiên Hoàng, Lê Hoàn từng bước trưởng thành trong quân đội và trở thành một vị tướng tài. Ông được giao giữ chức Thập đạo tướng quân, chỉ huy lực lượng quân đội của Đại Cồ Việt.
Nhưng rồi biến cố lớn xảy ra.
Năm 979, Đinh Tiên Hoàng và người con trai trưởng Đinh Liễn bị sát hại. Người kế vị là Đinh Toàn khi ấy còn nhỏ. Đất nước rơi vào tình thế vô cùng nguy hiểm.
Bên trong triều đình chưa ổn định.
Bên ngoài, nhà Tống đang chuẩn bị đưa quân sang xâm lược.
Trước tình thế ấy, Lê Hoàn đứng trước một lựa chọn có thể quyết định vận mệnh của cả đất nước.
Ông nhận trọng trách lãnh đạo triều đình và quân đội, cùng các tướng lĩnh chuẩn bị chống quân Tống.
Năm 981, quân Tống tiến vào Đại Cồ Việt theo cả đường bộ và đường thủy.
Lê Hoàn trực tiếp chỉ huy quân đội.
Ông tận dụng địa hình, tổ chức phòng thủ và phản công linh hoạt. Trên những vùng sông nước, quân Đại Cồ Việt liên tiếp đánh vào đội hình quân Tống. Trên đất liền, quân ta cũng chống trả quyết liệt.
Cuộc chiến kéo dài trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn.
Nhưng cuối cùng, quân Tống thất bại và phải rút lui.
Chiến thắng năm 981 đã bảo vệ vững chắc nền độc lập của Đại Cồ Việt, đồng thời khẳng định rằng quốc gia non trẻ này đủ sức chống lại một thế lực lớn từ phương Bắc.
Điều khiến tôi ấn tượng về Lê Hoàn là ông đã xuất hiện đúng vào một thời điểm đất nước cần một người có đủ bản lĩnh.
Nếu ông chùn bước, đất nước có thể phải đối mặt với một tương lai hoàn toàn khác.
Nhưng ông đã lựa chọn gánh lấy trách nhiệm.
Không chỉ đánh giặc, Lê Hoàn còn chú trọng xây dựng và củng cố đất nước. Ông tổ chức lại quân đội, ổn định triều chính và tiếp tục duy trì nền độc lập mà các thế hệ trước đã gây dựng.
Lê Hoàn cho tôi hiểu rằng người anh hùng không chỉ là người biết chiến đấu.
Người anh hùng còn là người dám đứng ra nhận lấy trách nhiệm khi đất nước lâm nguy.
Có thể ông không có một tuổi thơ đầy đủ, cũng không sinh ra trong một gia đình quyền quý. Nhưng từ những gian khó ấy, ông đã trưởng thành bằng nghị lực, tài năng và lòng trung thành với non sông.
Hơn một nghìn năm đã trôi qua kể từ những trận chiến năm 981. Những chiến trường năm xưa đã trở thành những vùng đất bình yên. Tiếng vó ngựa và tiếng quân reo đã chìm vào lịch sử.
Nhưng bài học mà Lê Hoàn để lại vẫn còn nguyên giá trị.
Đó là khi đất nước đứng trước thử thách, điều cần nhất không phải là sợ hãi, mà là bản lĩnh để đối mặt.
Nếu Đinh Bộ Lĩnh là người thống nhất đất nước sau loạn 12 sứ quân, thì Lê Hoàn là người đã đứng lên bảo vệ thành quả ấy trước cuộc xâm lược của nhà Tống.
Hai con người, hai thời điểm, nhưng cùng chung một ngọn lửa: ngọn lửa giữ nước.
Lê Hoàn – vị tướng tài ba, vị hoàng đế của Đại Cồ Việt, người đã lãnh đạo quân dân đánh bại quân Tống năm 981 và góp phần giữ vững nền độc lập của dân tộc.
Ngọn lửa ấy đã cháy qua những ngày tháng gian nguy.
Và hôm nay, khi nhìn lại lịch sử, chúng ta càng hiểu rằng mỗi thời đại đều có những con người sẵn sàng đứng lên khi Tổ quốc cần.
Lê Hoàn chính là một trong những người như thế.



