LÊ HOÀNG HANH – NĂM THÁNG TUỔI TRẺ GỬI LẠI NƠI BIÊN CƯƠNG
Cựu chiến binh Lê Hoàng Hanh
LÊ HOÀNG HANH – NĂM THÁNG TUỔI TRẺ GỬI LẠI NƠI BIÊN CƯƠNG
Có những câu chuyện lịch sử không bắt đầu từ những chiến công vang dội hay những trang sách lớn lao. Nó bắt đầu từ một làng quê nhỏ.
Từ một chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi rời mái nhà thân thuộc, khoác lên mình màu xanh áo lính, mang theo lời dặn của cha mẹ và một niềm tin giản dị: đất nước cần, mình lên đường. Câu chuyện về người lính Lê Hoàng Hanh cũng bắt đầu như thế.
Ông sinh tháng 5 năm 1957, quê Minh Nguyên, xã Minh Sơn. Tuổi thơ và những năm tháng đầu đời của ông gắn với quê hương – nơi những con người bình dị lớn lên trong tình làng nghĩa xóm, trong những mùa vụ và những câu chuyện của một đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh nhưng vẫn còn đó biết bao nhiệm vụ phải tiếp tục.
Tháng 2 năm 1975, khi vừa bước sang tuổi mười tám, ông Lê Hoàng Hanh lên đường nhập ngũ. Đó là một thời khắc đặc biệt của lịch sử dân tộc. Chiến tranh chưa thực sự khép lại. Đất nước đang ở những ngày tháng quyết liệt của lịch sử. Và với những người thanh niên như ông Hanh, tiếng gọi của Tổ quốc không phải là điều gì xa xôi. Nó hiện diện ngay trước mắt, trong lời gọi nhập ngũ, trong màu áo quân nhân và trong bước chân rời quê hương.
Chàng trai Lê Hoàng Hanh ngày ấy có lẽ cũng như biết bao người lính trẻ khác. Phía sau là mái nhà. Phía trước là một chặng đường chưa biết sẽ dài bao lâu. Trong ba lô có thể chẳng có gì nhiều, nhưng trong lòng mỗi người lính trẻ lại mang theo cả một quê hương.
Từ một người con của Minh Nguyên, ông trở thành người lính. Những ngày tháng trong quân ngũ đã rèn luyện ông trong kỷ luật, trong gian khó và trong tình đồng đội. Ở nơi đóng quân, những người lính đến từ nhiều miền quê khác nhau, nhưng cùng chung một màu áo, cùng chung nhiệm vụ và cùng chia sẻ với nhau những tháng ngày xa gia đình. Có những buổi chiều, khi tiếng sinh hoạt đơn vị lắng xuống, người lính trẻ có thể lại nhớ về quê nhà. Nhớ con đường làng. Nhớ người thân. Nhớ những điều bình dị mà khi còn ở nhà, người ta thường không nhận ra rằng đó chính là những điều mình yêu quý nhất.
Nhưng nỗi nhớ không làm bước chân người lính chùn lại. Từ chàng trai mười tám tuổi ngày nào, Lê Hoàng Hanh trưởng thành trong màu áo lính. Năm tháng quân ngũ không chỉ cho ông những trải nghiệm của một người quân nhân, mà còn để lại những tình cảm sâu nặng với đồng đội – những người đã cùng ông chia sẻ những ngày tháng tuổi trẻ.
Đến tháng 2 năm 1980, sau 5 năm trong quân ngũ, ông xuất ngũ, trở về quê hương. Năm năm.Với lịch sử có thể chỉ là một khoảng thời gian rất ngắn. Nhưng với một người lính, năm năm ấy có thể là cả một phần tuổi trẻ. Đó là những năm tháng không thể quay trở lại. Những năm tháng mà tuổi thanh xuân không được đo bằng những cuộc vui hay những ngày tháng bình yên, mà bằng những ngày sống trong kỷ luật, bằng nhiệm vụ và bằng trách nhiệm của một người lính đối với đất nước.
Khi trở về, người lính Lê Hoàng Hanh lại trở thành người con của Minh Nguyên. Màu áo lính có thể được cất đi, nhưng những năm tháng quân ngũ thì không bao giờ mất. Nó ở lại trong ký ức.Ở lại trong cách sống. Ở lại trong những câu chuyện kể cho con cháu. Và có lẽ, điều quý giá nhất mà một người lính có thể trao lại cho thế hệ sau không chỉ là những kỷ niệm của riêng mình, mà còn là một bài học giản dị về trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Ngày hôm nay, khi chúng ta nhìn lại những năm tháng ấy, chiến tranh đã lùi xa. Thế hệ trẻ có thể không hình dung được một chàng trai mười tám tuổi năm 1975 đã nghĩ gì khi rời quê hương. Có thể cũng khó hình dung những năm tháng quân ngũ đã thử thách con người ra sao. Nhưng chúng ta có thể hiểu một điều: Đất nước được xây dựng nên từ chính những con người bình dị như thế. Họ không nhất thiết phải trở thành những cái tên xuất hiện trên những trang sử lớn. Họ chỉ đơn giản là những người con khi Tổ quốc cần thì lên đường. Và khi hoàn thành nhiệm vụ, họ trở về, tiếp tục cuộc sống bình dị của một người dân.
Và hôm nay, khi kể lại câu chuyện về người lính Lê Hoàng Hanh, chúng ta không chỉ kể về một con người. Chúng ta đang kể về một thế hệ. Thế hệ đã sống trong những năm tháng đất nước nhiều biến động, đã biết đặt trách nhiệm với Tổ quốc lên trên những mong muốn riêng của tuổi trẻ.


