Lê Hồng Phong
Ý chí mạnh mẽ giữa “địa ngục trần gian” Côn Đảo
Côn Đảo, vào những năm 1940, nổi bật như một nơi tăm tối giữa biển khơi, nơi thực dân Pháp biến thành "địa ngục trần gian" để đàn áp những người yêu nước.
Vào cuối năm ấy, đồng chí Lê Hồng Phong bị địch giam giữ và đưa ra đảo. Trên tất cả, mật thám Pháp biết ông là một trí thức cách mạng xuất sắc, cựu Tổng Bí thư Đảng, và là người có vai trò quan trọng trong lãnh đạo tư tưởng và tổ chức. Do đó, họ kiên quyết tiêu diệt sức mạnh của người lãnh đạo này bằng mọi giá.
Ban đầu, chúng áp dụng những chiêu trò tàn độc như lôi kéo và hối lộ. Liên tục xuất hiện những lời hứa hẹn về danh vọng và cuộc sống xa hoa nếu từ bỏ con đường cách mạng. Trước mặt những người đó, Lê Hồng Phong chỉ đáp lại bằng sự im lặng khinh bỉ và ánh nhìn kiên quyết. Lý tưởng vững chắc của ông đã khiến mọi cám dỗ vật chất trở nên vô nghĩa. Kẻ thù bộc lộ rõ nét tàn độc sau thất bại trong việc mua chuộc. Vì không thể kết án tử hình hợp pháp, ông bị đẩy vào “chuồng cọp” – khu vực tối tăm và tàn bạo nhất tại nhà tù Côn Đảo.
Khu biệt giam chật chội chỉ vỏn vẹn 5 mét vuông, ẩm ướt và bẩn thỉu, bốn bề là những bức tường đá lạnh lẽo cùng giếng trời được che bằng lưới sắt. Chân ông bị trói chặt trong cùm sắt rỉ sét, nền xi măng lạnh lẽo xuyên thấu vào xương thịt suốt đêm. Tại nơi này, các hình phạt bằng roi được thực hiện thường xuyên. Các cai ngục đã dùng roi mây và gậy gộc để tấn công ông một cách tàn bạo. Có những ngày, ông phải chịu đựng những trận đòn đau đớn, khiến cơ thể đầy vết bầm. Máu từ các vết thương rỉ xuống bát cơm lạnh ngắt. Kẻ thù đứng từ giếng trời, chờ đợi những giọt nước mắt hay sự tan vỡ. Tuy nhiên, Lê Hồng Phong vẫn bình tĩnh nâng bát cơm lên. Ông nhai từng miếng cơm hòa lẫn với máu của bản thân, quyết tâm: Phải sống! Phải ăn để duy trì sức mạnh, vì còn sống là còn chiến đấu!
Cảnh tượng phi thường này khiến cho những kẻ tra tấn phải lo sợ trước sự kiên định không gì lay chuyển được. Những người bạn tù không khỏi xúc động trước lòng dũng cảm ấy, tràn đầy tự hào. Họ truyền nhau câu nói bất hủ: Gươm giáo của kẻ thù có thể chặt đứt gang thép, nhưng nó sẽ oằn mình khi chặt phải dũng khí của người cộng sản. Dù trải qua những cuộc tra tấn kéo dài và sự khắc nghiệt của chế độ tù, tinh thần của Lê Hồng Phong vẫn vững vàng. Ngày 6 tháng 9 năm 1942, một người con vĩ đại của dân tộc đã trút hơi thở cuối cùng tại nhà tù Côn Đảo.
Trước khi nhịp tim ngừng lại, trong không gian u ám của “chuồng cọp”, ông đã dồn hết sức lực để gửi gắm lời nhắn tới người đồng chí bên cạnh. Lời trăn trối không dành cho bản thân, không tự thương xót mà hướng về vận mệnh dân tộc: “Nhờ các đồng chí nói với Đảng rằng, tới phút cuối cùng, Lê Hồng Phong vẫn một lòng tin thắng lợi vẻ vang của cách mạng”.
Lê Hồng Phong có thể đã ra đi, nhưng dũng khí và niềm tin của ông vẫn sống mãi, như ngọn lửa rực rỡ giữa bầu trời Côn Đảo u tối, đại diện cho sức mạnh kiên cường của người chiến sĩ cộng sản Việt Nam.



