Lê Hồng Phong - Chuyến bay không bao giờ hạ cánh
Sinh năm 1902 tại Nghệ An, Lê Hồng Phong – tên khai sinh Lê Huy Doãn – đã đi từ một chàng trai nghèo xứ Nghệ đến những chân trời xa xôi của cách mạng. Ông học quân sự, học hàng không, trở thành một trong những người Việt Nam đầu tiên được đào tạo bài bản về không quân. Nhưng điều lớn lao nhất ông học được không phải là cách bay trên bầu trời, mà là cách sống một đời không thuộc về riêng mình.
Được Nguyễn Ái Quốc dìu dắt, Lê Hồng Phong sớm bước vào con đường cách mạng. Năm 1935, giữa lúc phong trào đang trải qua những năm tháng gian nan, ông được bầu làm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Đông Dương, góp phần khôi phục và củng cố tổ chức cách mạng.
Rồi ông bị bắt. Nhà tù thực dân, những trận đòn tra tấn và Côn Đảo – nơi người ta tưởng có thể chôn vùi cả một đời người – đã trở thành chặng cuối cùng trong cuộc đời ông. Ngày 6 tháng 9 năm 1942, đúng ngày tròn 40 tuổi, Lê Hồng Phong trút hơi thở cuối cùng trong lao tù.
Ông từng được học để trở thành một người phi công. Nhưng có lẽ chuyến bay đẹp nhất của Lê Hồng Phong không diễn ra giữa tầng mây, mà là chuyến bay của một con người vượt qua xiềng xích, đau đớn và cái chết để hướng về tự do.
Bốn mươi năm – một đời người quá ngắn. Nhưng khi một con người dành trọn bốn mươi năm ấy cho Tổ quốc, cuộc đời ấy sẽ không bao giờ khép lại. Lê Hồng Phong đã ngã xuống ở Côn Đảo, nhưng chuyến bay mang tên lý tưởng của ông vẫn còn bay mãi trên bầu trời tự do của dân tộc.



