LÊ HỒNG PHONG – NGỌN LỬA KHÔNG TẮT Ở CÔN ĐẢO
Côn Đảo từng được biết đến như một nơi giam giữ khắc nghiệt của chế độ thực dân. Nhưng chính nơi tưởng như chỉ có bóng tối ấy lại trở thành một phần của “thư viện ký ức” về những con người đã giữ vững khí tiết và niềm tin. Trong số đó, Lê Hồng Phong là một cái tên khiến tôi đặc biệt xúc động.
Nếu cuộc đời của một con người được ví như một cuốn sách, thì cuốn sách mang tên Lê Hồng Phong có những trang viết bằng mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh. Nhưng trên tất cả, đó là những trang viết về niềm tin không khuất phục.
Lê Hồng Phong sinh năm 1902 tại Nghệ An. Từ một người thanh niên yêu nước, ông từng bước đến với con đường cách mạng. Ông đi nhiều nơi, học tập và hoạt động trong những điều kiện vô cùng khó khăn.
Có một chi tiết khiến tôi suy nghĩ rất nhiều: ông luôn coi trọng việc học tập và rèn luyện.
Ở nước ngoài, ông học quân sự, học lý luận cách mạng và tích lũy kiến thức. Những gì học được không được ông giữ cho riêng mình. Ông tham gia đào tạo cán bộ, góp phần xây dựng lực lượng cách mạng.
Năm 1935, ông được bầu làm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Đông Dương. Trọng trách ấy đến với một người đang ở tuổi ngoài ba mươi – độ tuổi mà nhiều người hôm nay vẫn đang loay hoay tìm hướng đi cho cuộc đời.
Nhưng đất nước khi ấy không cho phép những người như Lê Hồng Phong sống một cuộc đời bình thường.
Ông hoạt động trong điều kiện bị kẻ thù truy lùng. Cuối cùng, ông bị bắt và bị đày ra Côn Đảo.
Côn Đảo không thể khuất phục được ông.
Trong hoàn cảnh khắc nghiệt, người chiến sĩ ấy vẫn giữ vững niềm tin. Ngày 6 tháng 9 năm 1942, Lê Hồng Phong hy sinh.
Tôi nghĩ đến khoảnh khắc ấy và tự hỏi: Điều gì khiến một con người có thể giữ được lòng tin ngay cả khi đứng trước những thử thách khắc nghiệt nhất?
Có lẽ đó là khi lý tưởng đã trở thành một phần của chính con người.
Người ta có thể giam giữ một thân thể, nhưng không dễ dàng giam giữ được một niềm tin.
Đó chính là giá trị lớn nhất mà Lê Hồng Phong để lại.
Ngày nay, chúng ta sống trong hòa bình, những khó khăn của tuổi trẻ hoàn toàn khác với những thử thách mà Lê Hồng Phong từng trải qua. Nhưng trong học tập và cuộc sống, chúng ta vẫn có những lúc thất bại, hoang mang, muốn bỏ cuộc.
Những lúc ấy, câu chuyện của Lê Hồng Phong nhắc tôi rằng: đừng để khó khăn quyết định con người mình.
Một bài kiểm tra chưa tốt không thể quyết định tương lai. Một lần thất bại không thể định nghĩa năng lực. Một con đường khó đi không có nghĩa là phải từ bỏ.
Điều quan trọng là chúng ta có đủ bản lĩnh để đứng dậy và bước tiếp hay không.
Lê Hồng Phong đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng nếu nhìn từ những giá trị ông để lại, tôi không nghĩ cuộc đời ấy là ngắn ngủi. Bởi ông đã sống một cuộc đời có mục đích, có lý tưởng và có sự cống hiến.
Ngọn lửa Lê Hồng Phong không cháy bằng những lời nói lớn lao. Nó cháy bằng sự kiên định của một con người trước nghịch cảnh.
Và trong “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi muốn giữ lại hình ảnh ấy như một lời nhắc với thế hệ trẻ hôm nay:
Hãy sống có lý tưởng. Hãy học tập để trưởng thành. Hãy biết yêu quê hương bằng hành động. Và khi gặp khó khăn, đừng vội đầu hàng, bởi có những thế hệ đi trước đã từng bước qua những thử thách lớn hơn rất nhiều để chúng ta có được ngày hôm nay.



