Khác

LÊ HỒNG PHONG – NGƯỜI CHIẾN SĨ CỘNG SẢN KIÊN CƯỜNG

Lê Hồng Phong – một người con xứ Nghệ đã đi qua những chặng đường khắc nghiệt của cách mạng, từ học tập, hoạt động, lãnh đạo đến những năm tháng tù đày. Cuộc đời ông nhắc lại một điều: có những con người không được đo bằng độ dài của cuộc đời, mà bằng những gì họ đã dành cho con đường mình lựa chọn.

Nghệ An18/09/2026Xã Hồ Vương (Xã Hồ Vương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
LÊ HỒNG PHONG – NGƯỜI CHIẾN SĨ CỘNG SẢN KIÊN CƯỜNG

LÊ HỒNG PHONG – NGƯỜI BƯỚC QUA NHỮNG NHÀ TÙ

Sài Gòn, năm 1942. Trong một nhà tù của thực dân Pháp, một người tù cách mạng mang tên Lê Hồng Phong đang trải qua những ngày tháng khắc nghiệt cuối cùng của cuộc đời. Ông đã đi qua rất nhiều nơi, nhưng những nơi ấy không phải những thành phố phồn hoa hay những con đường bình yên. Đó là những lớp học bí mật, những căn cứ hoạt động, những chuyến đi xa khỏi Tổ quốc và những nhà tù mà người thực dân dùng để giam giữ những người chống lại chế độ thuộc địa.

Lê Hồng Phong sinh năm 1902 tại Nghệ An, trong một gia đình lao động. Từ một thanh niên yêu nước, ông sớm tìm đến con đường hoạt động cách mạng. Những năm tháng đầu đời đưa ông rời quê hương, tìm kiếm con đường giải phóng dân tộc. Có một chặng đường đặc biệt trong cuộc đời ông: Liên Xô và những năm tháng học tập, rèn luyện cách mạng.

Tại đây, ông được học tập lý luận, quân sự và tổ chức. Nhưng điều quan trọng hơn cả là ông được chuẩn bị để trở thành một cán bộ có khả năng tổ chức và lãnh đạo phong trào cách mạng.

Năm 1930, Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời. Sau sự hy sinh của Tổng Bí thư đầu tiên Trần Phú, phong trào cách mạng đứng trước những thử thách rất lớn. Trong hoàn cảnh đó, Lê Hồng Phong trở về hoạt động, góp phần khôi phục tổ chức Đảng và phong trào cách mạng.

Năm 1935, ông được bầu làm Tổng Bí thư của Đảng tại Đại hội lần thứ nhất của Đảng tổ chức ở Ma Cao, Trung Quốc. Nhưng con đường ông đi không có chỗ cho sự bình yên. Nhà tù này nối tiếp nhà tù khác.

Năm 1939, Lê Hồng Phong bị thực dân Pháp bắt và đưa đi giam giữ. Sau đó, ông tiếp tục bị đày ra Côn Đảo. Côn Đảo khi ấy là nơi thực dân Pháp dùng để giam cầm những người cộng sản và những người yêu nước. Điều kiện sống khắc nghiệt, lao động nặng nhọc, bệnh tật và sự đàn áp luôn đè nặng lên người tù.

Nhưng nhà tù có thể khóa cánh cửa sắt. Không dễ khóa được ý chí của một con người. Lê Hồng Phong đã sống những năm cuối đời trong hoàn cảnh như thế. Sức khỏe ngày càng suy kiệt, nhưng ông vẫn giữ khí tiết của một người cộng sản.

Ngày 6 tháng 9 năm 1942, Lê Hồng Phong qua đời tại Côn Đảo. Ông mới 40 tuổi. Bốn mươi năm của một đời người, trong đó có những năm tháng đẹp nhất đã dành cho hành trình tìm đường cứu nước, xây dựng tổ chức và hoạt động cách mạng.

Nếu nhìn lại cuộc đời Lê Hồng Phong, có thể thấy một con đường đặc biệt: từ một người thanh niên xứ Nghệ → người học tập ở nước ngoài → cán bộ cách mạng → Tổng Bí thư → người tù Côn Đảo. Nhưng phía sau những chức vụ và những chặng đường ấy là một điều giản dị hơn: Ông đã chọn con đường của mình và đi đến tận cùng con đường ấy.

Những nhà tù từng được dựng lên để cách ly người cách mạng khỏi xã hội. Nhưng trong ký ức lịch sử, những bức tường ấy lại trở thành dấu mốc ghi nhớ một thế hệ đã sống trong thời đại đầy biến động của dân tộc. Lê Hồng Phong không có một cuộc đời dài. Nhưng cuộc đời ấy để lại một dấu ấn rõ nét trong những năm đầu của lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÊ HỒNG PHONG – NGƯỜI CHIẾN SĨ CỘNG SẢN KIÊN CƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa