Khác

Lê Hồng Phong – Người chiến sĩ không khuất phục

Ngày ấy, tại làng Thông Lạng, nay thuộc xã Hưng Thông, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An, có một cậu bé tên là Lê Huy Doãn. Cậu sinh năm 1902 trong một gia đình nông dân. Từ nhỏ, Doãn đã chứng kiến cuộc sống nghèo khổ của người dân và cảnh quê hương bị thực dân Pháp đô hộ.

Nghệ An10/08/2026Xã Anh Sơn (Đoàn xã Anh Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nghe người lớn kể chuyện về những người yêu nước đứng lên chống giặc, cậu lại suy nghĩ rất lâu.

Cậu tự hỏi:

– Bao giờ đất nước mình mới được tự do? Bao giờ người dân quê mình mới có cuộc sống tốt đẹp hơn?

Những câu hỏi ấy dần trở thành động lực để cậu tìm con đường cứu nước.

Khi trưởng thành, Lê Huy Doãn bắt đầu tham gia các hoạt động yêu nước. Năm 1924, ông tham gia tổ chức Tâm Tâm xã. Sau đó, ông sang Quảng Châu và được tham gia các lớp huấn luyện cách mạng do Nguyễn Ái Quốc tổ chức.

Tại đây, ông được học về lý luận cách mạng, tổ chức và phương pháp đấu tranh. Ông cũng gặp gỡ nhiều thanh niên Việt Nam có cùng lý tưởng.

Một lần, trong một buổi học, Nguyễn Ái Quốc căn dặn những người thanh niên:

– Muốn làm cách mạng, trước hết phải có lòng yêu nước, phải có kiến thức và phải biết đoàn kết.

Lê Huy Doãn ghi nhớ những lời ấy.

Ông hiểu rằng con đường cứu nước sẽ rất dài và nhiều gian khổ, nhưng ông đã quyết tâm đi đến cùng.

Sau đó, ông học tại Trường Quân sự Hoàng Phố và tiếp tục học tập ở Liên Xô. Trong thời gian ở nước ngoài, ông không ngừng rèn luyện, học hỏi và tham gia hoạt động cách mạng.

Ông lấy tên Lê Hồng Phong.

Năm 1931, Lê Hồng Phong trở về hoạt động cách mạng trong nước. Lúc này, phong trào cách mạng đang gặp rất nhiều khó khăn. Nhiều cán bộ bị bắt, nhiều cơ sở bị phá vỡ.

Nhưng Lê Hồng Phong không nản lòng.

Ông cùng các đồng chí tìm cách liên lạc, gây dựng lại cơ sở và khôi phục phong trào. Công việc vô cùng nguy hiểm, bởi thực dân Pháp luôn tìm cách truy bắt những người cách mạng.

Năm 1935, tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ nhất của Đảng Cộng sản Đông Dương, Lê Hồng Phong được bầu làm Tổng Bí thư.

Lúc ấy, ông mới 33 tuổi.

Trên cương vị lãnh đạo, ông tiếp tục cùng các đồng chí tổ chức và phát triển phong trào cách mạng. Ông luôn nhắc mọi người phải giữ vững niềm tin và đoàn kết.

Nhưng kẻ thù ngày càng truy lùng gắt gao.

Ngày 22 tháng 6 năm 1939, Lê Hồng Phong bị thực dân Pháp bắt tại Chợ Lớn. Sau khi được thả, ông bị quản thúc tại Nghệ An.

Tưởng rằng như vậy có thể khiến ông từ bỏ hoạt động cách mạng, nhưng họ đã nhầm.

Đầu năm 1940, Lê Hồng Phong lại bị bắt. Sau đó, ông bị đưa ra nhà tù Côn Đảo.

Côn Đảo khi ấy là nơi giam giữ những người yêu nước. Điều kiện sống vô cùng khắc nghiệt. Người tù phải chịu đói rét, bệnh tật và những hình thức tra tấn tàn bạo.

Sức khỏe Lê Hồng Phong ngày càng yếu.

Một người đồng chí nhìn ông và lo lắng:

– Anh Phong, anh phải giữ gìn sức khỏe. Kẻ địch muốn chúng ta khuất phục.

Lê Hồng Phong bình tĩnh trả lời:

– Chúng có thể làm thân thể tôi đau đớn, nhưng không thể làm tôi từ bỏ niềm tin.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn