Lê Hồng Phong - Tổng Bí thư thứ hai của Đảng Cộng sản Đông Dương.
Đồng chí Lê Hồng Phong sinh năm 1902 tại Nghệ An. Ông là một nhà lãnh đạo xuất sắc, người học trò ưu tú của Chủ tịch Hồ Chí Minh và là Tổng Bí thư thứ hai của Đảng Cộng sản Đông Dương. Trong những năm tháng hoạt động bí mật, ông đã có thời gian gắn bó mật thiết với phong trào cách mạng Nam Kỳ, trực tiếp đến Sài Gòn - Chợ Lớn để chỉ đạo các cuộc đấu tranh của giai cấp công nhân và nhân dân lao động chống lại sự áp bức của thực dân Pháp.
Chi đoàn cơ sở Công ty Điện lực Chợ Lớn
Năm 1939, giữa bối cảnh thế chiến thứ hai bùng nổ, thực dân Pháp điên cuồng càn quét các cơ sở cách mạng. Đồng chí Lê Hồng Phong bị mật thám Pháp bắt giữ ngay tại Sài Gòn.
Biết ông là cán bộ lãnh đạo tối cao của Đảng, kẻ thù đã dùng mọi cực hình tàn độc nhất nhằm bẻ gãy ý chí của ông. Không khuất phục được người chiến sĩ cộng sản, chúng kết án và đày ông ra Nhà tù Côn Đảo – nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian". tại đây, ông bị giam cầm trong những căn hầm biệt giam ẩm thấp, cùm chân biệt lập và chịu chế độ lao dịch, đánh đập dã man ngày này qua ngày khác.
Dù thể xác bị hủy hoại nghiêm trọng, lồng ngực đau nhói vì bệnh tật và đòn roi, đồng chí Lê Hồng Phong vẫn giữ vững khí tiết. Ông biến nhà tù thành trường học cách mạng, tiếp tục động viên các chiến sĩ khác giữ vững niềm tin vào ngày chiến thắng.
Ngày 6 tháng 9 năm 1942, do hiến máu và sức lực cho những trận đòn tra tấn, ông đã trút hơi thở cuối cùng trong phòng giam khi mới 40 tuổi. Trước lúc hy sinh, ông để lại lời nhắn nhủ bất tử:
"Nhờ các đồng chí nói với Đảng rằng: Đến phút cuối cùng, Lê Hồng Phong vẫn một lòng tin tưởng vào thắng lợi vẻ vang của cách mạng!"
Để tưởng nhớ công ơn to lớn của ông, tên của Tổng Bí thư Lê Hồng Phong đã được trân trọng đặt cho trục đường huyết mạch chạy qua Quận 5 và Quận 10.
Dòng máu thắm và lời nhắn nhủ kiên trung của anh hùng Lê Hồng Phong đã hòa vào lòng đất mẹ, trở thành ngọn đuốc soi đường cho những người con Sài Gòn - Chợ Lớn đứng lên làm nên đại thắng. Đi trên con đường mang tên ông hôm nay, mỗi chúng ta lại thêm tự hào và tự hứa sẽ sống xứng đáng với những hy sinh vĩ đại ấy.


