Lê Hữu Đích – Người mang túi cứu thương bước vào trận tuyến
Chiến tranh thường được nhắc đến bằng những trận đánh, những địa danh và những mốc thời gian. Nhưng phía sau những dòng lịch sử ấy còn có những con người âm thầm làm công việc giữ lại sự sống cho đồng đội giữa nơi sự mất mát luôn hiện hữu.
Liệt sĩ Lê Hữu Đích, sinh năm 1944, quê tại xóm 6, Hạ Lủng, Hải An, Hải Phòng. Đồng chí nhập ngũ từ tháng 02 năm 1961, sớm hơn nhiều thanh niên cùng thế hệ. Đó là quãng thời gian người lính còn chưa biết phía trước sẽ phải đi bao xa, nhưng vẫn chọn lên đường khi Tổ quốc cần.
Tháng 9 năm 1964, đồng chí hành quân vào chiến trường miền Nam. Khi ấy, đồng chí mang quân hàm Trung sỹ, đảm nhiệm nhiệm vụ y tá tại đơn vị D635 – E320.
Người y tá trên chiến trường không chỉ mang theo thuốc men hay dụng cụ cứu thương. Họ mang theo niềm hy vọng. Giữa tiếng bom, khói súng và những cuộc hành quân liên tiếp, họ là người cúi xuống bên thương binh, là người chạy ngược chiều hiểm nguy để giành lại sự sống cho đồng đội. Công việc ấy ít khi đứng ở tuyến đầu của những câu chuyện được kể lại, nhưng luôn nằm ở tuyến đầu của sự hy sinh.
Ngày 09 tháng 08 năm 1965, trong quá trình chiến đấu, đồng chí đã anh dũng hi sinh.
Hồ sơ còn lưu giữ hôm nay chỉ ghi lại vài thông tin ngắn gọn: quê quán, đơn vị, ngày nhập ngũ, ngày hi sinh. Nhưng phía sau những dòng chữ ấy là một cuộc đời đã chọn đứng ở nơi con người cần nhau nhất – giữa chiến trường, giữa ranh giới của mất còn.
Có những người cầm súng để chiến đấu. Có những người mang theo túi cứu thương để giữ lại sự sống. Và đôi khi, chính những người đi tìm sự sống cho đồng đội lại là người nằm lại trước.
Tên tuổi của liệt sĩ Lê Hữu Đích vì thế không chỉ gắn với sự cống hiến của một người lính, mà còn gợi nhớ về sự lặng thầm của những người làm nhiệm vụ cứu chữa giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt.



