LÊ HỮU LUẬT – 12 LẦN BỊ THƯƠNG VẪN KHÔNG RỜI CHIẾN TRƯỜNG
Cựu chiến binh Lê Hữu Luật – sinh năm 1945
Năm 1964, khi vừa tròn 19 tuổi, chàng trai Lê Hữu Luật tình nguyện nhập ngũ.
Ông rời quê, hành quân vào chiến trường miền Nam, mang theo tuổi trẻ và một niềm tin rất giản dị: góp sức mình cho ngày đất nước thống nhất.
Nhưng những gì chờ đợi ông phía trước không hề giản dị.
Năm 1965, trong Chiến dịch Plei Me, ông nhận nhiệm vụ đánh bộc phá mở cửa đồn Chư Ho.
Đó là một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm.
Người lính mang bộc phá phải tiến gần mục tiêu dưới hỏa lực của đối phương, đặt thuốc nổ rồi tìm cách rút ra.
Nhưng Lê Hữu Luật vẫn nhận nhiệm vụ.
Sau trận đánh ấy, ông tiếp tục tham gia nhiều trận chiến khác.
Những năm tháng chiến đấu khiến ông ba lần được phong tặng danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ và được kết nạp Đảng ngay tại chiến trường.
Nhưng chiến tranh cũng để lại trên cơ thể ông những dấu tích không thể xóa.
Trong 10 năm kháng chiến chống Mỹ, rồi thêm 8 năm làm chuyên gia quân sự giúp Campuchia, ông đã 12 lần bị thương.
Tỷ lệ thương tật sau này là 41%.
Mười hai lần bị thương.
Mười hai lần tưởng như phải rời chiến trường.
Nhưng rồi người lính ấy lại tiếp tục.
Cho đến năm 1988, ông mới trở về đời thường.
Chiến tranh đã lấy đi của ông một phần tuổi trẻ và để lại những vết thương suốt đời.
Nhưng ông không để những mất mát ấy đánh gục mình.
Trở về quê, ông tiếp tục làm việc, chăm lo gia đình và nuôi dạy con cái trưởng thành.
Có lẽ điều đáng quý nhất ở những người lính như Lê Hữu Luật là:
Họ không chỉ biết chiến đấu khi đất nước cần. Họ còn biết đứng dậy xây dựng cuộc sống sau khi chiến tranh kết thúc.


