Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Lê Hữu Thảo: Người Lính Gạc Ma Và Lời Thề Giữ Biển

Đà Nẵng11/05/2026Chi đoàn 11/10 (phường Liên Chiểu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lê Hữu Thảo: Người Lính Gạc Ma Và Lời Thề Giữ Biển

Giây phút sinh tử giữa trùng khơi

Tháng 3 năm 1988, chàng thanh niên Lê Hữu Thảo (quê ở Hà Tĩnh) khi ấy là chiến sĩ của Lữ đoàn 146, vùng 4 Hải quân, có mặt trên tàu HQ-604 hướng về bãi đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là bảo vệ chủ quyền, xây dựng công trình trên bãi đá giữa lúc tình hình biển Đông đang vô cùng căng thẳng.

Sáng ngày 14/3, khi các chiến sĩ ta đang vận chuyển vật liệu và cắm cờ tổ quốc trên bãi đá, quân địch đã nổ súng tàn khốc. Trong làn đạn pháo từ tàu chiến hiện đại bắn vào những người lính chỉ có cuốc, xẻng và súng tiểu liên, Lê Hữu Thảo đã chứng kiến những khoảnh khắc bi hùng nhất: Thiếu úy Trần Văn Phương ngã xuống khi tay vẫn giữ chặt lá cờ, và vòng tròn bất tử của các chiến sĩ ta được hình thành từ lòng quả cảm vô song.

Cuộc chiến sau làn đạn

Giữa ranh giới mong manh của cái chết, Lê Hữu Thảo là một trong số ít những người may mắn sống sót. Ông chính là người đã lao vào làn đạn để dìu thi hài của Thiếu úy Trần Văn Phương và hỗ trợ các đồng chí bị thương xuống xuồng cứu sinh.

Trong ký ức của ông, biển Gạc Ma ngày ấy không chỉ có màu xanh của nước mà còn đỏ rực màu máu của 64 đồng đội. Hình ảnh những người anh em thân thiết vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đại dương đã trở thành một vết thương lòng không bao giờ lành, nhưng cũng chính là động lực để ông sống tiếp một cuộc đời đầy trách nhiệm.

Người lính giữa đời thường: Nghèo khó nhưng thanh cao

Rời quân ngũ trở về quê hương với cương vị một Cựu chiến binh, cuộc sống của ông Thảo gặp không ít khó khăn. Ông từng phải bôn ba làm đủ mọi nghề để mưu sinh, từ thợ nề, bốc vác đến bảo vệ. Thế nhưng, dù trong hoàn cảnh thiếu thốn nhất, phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" vẫn luôn sáng ngời trong ông.

Ông không bao giờ đòi hỏi quyền lợi hay sự biệt đãi cho bản thân. Điều duy nhất ông trăn trở suốt hàng chục năm qua là làm sao để linh hồn của đồng đội được an ủi, để thế hệ trẻ không quên đi sự kiện Gạc Ma. Ông trở thành người kết nối các gia đình liệt sĩ, tham gia vào các buổi kể chuyện truyền thống, góp phần đưa lịch sử về chủ quyền biển đảo đến gần hơn với cộng đồng.

Sứ mệnh của người trở về

Đối với CCB Lê Hữu Thảo, sống sót trở về không chỉ là một điều may mắn mà còn là một sứ mệnh. Ông thường nói: "Tôi sống thay cho phần của 64 anh em đã nằm lại".

Mỗi dịp tháng 3 về, người ta lại thấy người lính già ấy lặng lẽ hướng về phía biển, hoặc lặn lội đến thăm gia đình những đồng đội cũ. Những câu chuyện ông kể không có sự hận thù, chỉ có tình yêu quê hương cháy bỏng và niềm tự hào về một thế hệ đã hiến dâng tất cả cho Tổ quốc.

Lời kết

Cựu chiến binh Lê Hữu Thảo chính là một "viên gạch hồng" kết nối quá khứ và hiện tại. Câu chuyện của ông nhắc nhở chúng ta rằng: Chiến tranh có thể lùi xa, nhưng chủ quyền lãnh thổ là thiêng liêng và bất khả xâm phạm. Ông không chỉ là một anh hùng trong chiến đấu, mà còn là một tấm gương về nhân cách giữa đời thường – một người lính Gạc Ma quả cảm, trung kiên và đầy tình nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lê Hữu Thảo: Người Lính Gạc Ma Và Lời Thề Giữ Biển | Câu chuyện thời hoa lửa