LÊ HỮU TRẠC- Người lính Cồn Cỏ vượt qua bóng tối để tiếp tục sống có ích
Họ và tên: Lê Hữu Trạc. Năm sinh: 1941. Quê quán: thôn Xuân Dục, xã Xuân Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình; địa danh hiện nay theo nguồn là xã Trường Ninh, tỉnh Quảng Trị. Nhập ngũ: tháng 4/1962. Đơn vị ban đầu: Đại đội Lê Hồng Phong, Tiểu đoàn 4, Sư đoàn 341, làm nhiệm vụ bảo vệ giới tuyến. Địa bàn tiêu biểu: đảo Cồn Cỏ, Vĩnh Linh và chiến trường Quảng Trị. Nhóm nhân vật: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Danh hiệu: được phong tặng tháng 4/2018.
Đảo Cồn Cỏ là vị trí tiền tiêu có ý nghĩa quân sự quan trọng ở vùng biển Quảng Trị. Trong chiến tranh phá hoại miền Bắc, đảo thường xuyên bị máy bay và tàu chiến Mỹ đánh phá, trong khi nước ngọt, lương thực, thuốc men đều phải vận chuyển từ đất liền. Người lính giữ đảo phải vừa chiến đấu, vừa đào giao thông hào, gia cố công sự, cứu chữa thương binh và bảo vệ từng chuyến tiếp tế. Sau khi rời đảo, nhiều cán bộ, chiến sĩ tiếp tục chiến đấu trên các hướng Cửa Việt, Vĩnh Linh và Khe Sanh.
Lê Hữu Trạc sinh ra ở một vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Tháng 4/1962, ông tình nguyện nhập ngũ và được biên chế vào Đại đội Lê Hồng Phong. Ông cùng đồng đội trải qua gần 1.000 ngày đêm giữ đảo Cồn Cỏ. Nguồn chính thức ghi nhận ông thường có mặt ở những vị trí khó khăn, vừa đánh trả máy bay và tàu chiến, vừa vận chuyển lương thực, đạn dược, chăm sóc thương binh và khắc phục công sự bị phá hủy. Ông ba lần được tặng danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ.
Mùa xuân năm 1968, ông trở về đất liền, chỉ huy đơn vị chiến đấu tại Quảng Trị và sau đó được bổ nhiệm Tham mưu trưởng Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 270, Quân khu 4. Tháng 8/1968, trong một chuyến trinh sát phía tây Vĩnh Linh, đội hình vướng bom nổ chậm; người chiến sĩ liên lạc hy sinh, còn ông bị thương nặng và mù vĩnh viễn. Rời quân ngũ, ông tham gia Hội người mù, được tín nhiệm làm Chủ tịch Hội người mù đầu tiên của tỉnh Quảng Bình, cùng đồng đội mở lớp dạy nghề và tạo việc làm cho người khiếm thị.
Câu chuyện tiêu biểu của Lê Hữu Trạc có hai chặng gắn liền với nhau. Chặng đầu là gần 1.000 ngày giữ đảo Cồn Cỏ. Trong hoàn cảnh tiếp tế bị phong tỏa, cán bộ, chiến sĩ phải chia nhau từng nắm gạo, từng ngụm nước. Khi bom phá sập công sự, họ sửa lại; khi đồng đội bị thương, họ đưa về vị trí an toàn; khi máy bay và tàu chiến xuất hiện, họ trở về trận địa. Lê Hữu Trạc luôn coi chiến công là kết quả của tập thể và sự hy sinh của đồng đội.
Chặng thứ hai bắt đầu khi ông mất thị lực. Thay vì chấp nhận sống phụ thuộc, ông tìm một cách cống hiến mới. Trên cương vị cán bộ Hội người mù, ông vận động xây dựng tổ chức, dạy nghề và giúp nhiều người có sinh kế. Tháng 4/2018, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Danh hiệu ghi nhận chiến công thời chiến, nhưng hành trình sau chiến tranh cho thấy phẩm chất người lính còn được thể hiện trong cách vượt qua thương tật và nâng đỡ người khác.



