LỄ KẾT NẠP GIỮA TUYẾN HÀNH QUÂN
Năm 1981, giữa những ngày làm nhiệm vụ xa nhà, bác Lê Trọng Tý vinh dự được đứng trong hàng ngũ của Đảng. Không hội trường, không cờ hoa rực rỡ, chỉ có rừng sâu và tình đồng chí. Khoảnh khắc ấy trở thành dấu mốc thiêng liêng nhất đời quân ngũ của bác.
Năm 1981, khi đang là thượng sĩ, chiến sĩ thuộc đơn vị cơ động của Quân đoàn 2, làm nhiệm vụ tại khu vực Tây Nguyên, bác Lê Trọng Tý nhận được thông báo khiến cả đêm hôm đó bác không ngủ. Chi bộ đơn vị quyết định kết nạp bác vào Đảng Cộng sản Việt Nam ngay tại vị trí đóng quân.
Bác kể, buổi lễ diễn ra rất giản dị. Đó là một buổi chiều muộn, sau khi đơn vị hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ tuyến hành quân. Dưới tán rừng già, một khoảng đất nhỏ được dọn sạch. Lá cờ Tổ quốc được treo trang trọng giữa hai thân cây.
“Không có bàn ghế, chỉ có anh em đứng vòng tròn.” – bác nhớ lại.
Khi bí thư chi bộ đọc quyết định kết nạp, giọng vang đều giữa rừng. Mỗi lời đọc lên đều khiến tim bác đập mạnh. Trong khoảnh khắc ấy, bác nghĩ đến quê hương Phúc Thọ, nghĩ đến cha mẹ, và nghĩ đến những đồng đội đã hy sinh.
“Tôi tự nhủ, nếu còn sống trở về, mình phải sống xứng đáng.”
Giơ tay tuyên thệ trước cờ Đảng và chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh được ép gọn trong cuốn sổ tay, bác Lê Trọng Tý đọc từng lời thề bằng tất cả sự trang nghiêm. Đồng đội đứng quanh, ai cũng lặng im.
“Thề xong mà tay vẫn run.” – bác cười hiền khi kể lại.
Sau buổi lễ, không có tiệc mừng, chỉ là bữa cơm đơn vị đơn sơ. Nhưng ai cũng chúc mừng bác bằng những cái bắt tay thật chặt.
“Anh em bảo: từ nay vừa là đồng chí, vừa là anh em.”
Đêm hôm đó, bác nhận ca gác đầu tiên với tư cách một đảng viên. Đứng giữa rừng tối, nghe tiếng gió thổi qua tán cây, bác thấy trách nhiệm trên vai mình nặng hơn, nhưng cũng rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Lúc ấy tôi nghĩ, đã là đảng viên thì không được phép chùn bước.”
Năm tháng qua đi, khoảnh khắc kết nạp Đảng năm 1981 vẫn luôn là niềm tự hào lớn nhất trong đời bác Lê Trọng Tý. Đó không chỉ là vinh dự, mà còn là lời nhắc nhở suốt đời về trách nhiệm, về sự hy sinh thầm lặng của người lính – người đảng viên trong những năm tháng gian khó của đất nước.


