Lê Lai liều mình cứu chúa
Lê Lai liều mình cứu chúa
Lê Lai liều mình cứu chúa
Năm 1418, cuộc khởi nghĩa Lam Sơn do Lê Lợi lãnh đạo mới nhen nhóm thì bị quân Minh bao vây ngặt nghèo tại vùng núi Chí Linh (Thanh Hóa). Địch phong tỏa mọi ngả đường, tuyệt đường tiếp tế, quân nhu cạn kiệt, nghĩa quân rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Nếu Lê Lợi bị bắt, phong trào yêu nước sẽ hoàn toàn tan rã.
Trước tình thế hiểm nghèo ấy, trong cuộc họp khẩn cấp, Lê Lợi đau đớn hỏi các tướng sĩ: "Ai có thể thay ta mặc áo bào, dẫn quân ra dụ địch để ta tìm đường rút lui, bảo toàn lực lượng cho đại cuộc?". Giữa hàng vạn con người đang im lặng trước cái chết cận kề, trung thần Lê Lai đã dũng cảm bước ra. Ông quỳ xuống nói:
"Tôi nguyện xin được mặc áo bào của Chúa công, lĩnh một toán quân ra đánh thẳng vào trận địa địch. Giặc thấy tôi chắc chắn sẽ tưởng là Chúa công mà dồn lực bắt sống. Như vậy Chúa công mới có cơ hội thoát vòng vây. Thân tôi dù thịt nát xương tan cũng cam lòng, miễn là giang sơn được cứu!"
Lê Lợi gạt nước mắt, trao hoàng bào và mũ trụ cho Lê Lai. Lê Lai chỉnh đốn trang phục chỉnh tề, ngự trên mình ngựa chiến, dẫn một toán quân cảm tử liều chết xông thẳng vào vòng vây dày đặc của quân Minh, vừa đánh vừa hô lớn mình là Bình Định Vương Lê Lợi.
Quân Minh tưởng bắt được thủ lĩnh tối cao của nghĩa quân, liền dồn toàn bộ binh lực bao vây và bắt sống ông, sau đó đem hành hình một cách tàn bạo. Nhờ sự hy sinh quả cảm của Lê Lai, Lê Lợi và các tướng lĩnh cốt cán đã bí mật rút lui an toàn, tiếp tục duy trì ngọn lửa kháng chiến đi đến ngày thắng lợi cuối cùng. Cảm kích ơn sâu, sau khi lên ngôi vua, Lê Lợi đã dặn dò con cháu ngày sau khi cúng giỗ mình thì phải cúng giỗ Lê Lai trước một ngày



