Lê Lợi – 10 Năm Nằm Gai Nếm Mật Và Khát Vọng Lam Sơn
Lê Lợi – 10 Năm Nằm Gai Nếm Mật Và Khát Vọng Lam Sơn
Đầu thế kỷ XV, nhà Minh đô hộ nước ta, thực hiện chính sách đồng hóa tàn bạo, vơ vét sản vật, hủy hoại văn hóa Việt. Đứng trước cảnh lầm than độc địa ấy, tại vùng đất Lam Sơn (Thanh Hóa), có một bậc hào trưởng yêu nước, chí khí ngút trời tên là Lê Lợi. Ông là người có lòng khoan dung, hay giúp đỡ người nghèo, ngầm chiêu mộ hiền tài, rèn đúc vũ khí chờ ngày khởi nghĩa.
Mùa xuân năm 1418, Lê Lợi chính thức dựng cờ khởi nghĩa tại Lam Sơn, tự xưng là Bình Định Vương. Những năm đầu, nghĩa quân gặp muôn vàn khó khăn gian khổ vì lực lượng còn quá non trẻ, quân Minh lại đông gấp trăm lần, liên tục bao vây càn quét. Nhiều lần nghĩa quân bị vây hãm trên núi Chí Linh, lương thực cạn kiệt, phải ăn củ mài, rau rừng, giết cả ngựa chiến để ăn qua ngày. Nhưng trong hoàn cảnh "nằm gai nếm mật" ấy, Lê Lợi luôn giữ vững ý chí sắt đá, chia ngọt sẻ bùi cùng binh sĩ, coi họ như chân tay ruột thịt.
Lê Lợi là một nhà lãnh đạo có nhãn quan chọn người tài giỏi. Ông đã thu phục được Nguyễn Trãi làm quân sư, chấp nhận kế sách chuyển địa bàn chiến lược vào Nghệ An của Nguyễn Chích, giúp nghĩa quân lật ngược thế cờ. Từ thế bị vây hãm, nghĩa quân Lam Sơn càng đánh càng mạnh, liên tiếp giải phóng Nghệ An, Tân Bình, Thuận Hóa, rồi rầm rộ tiến quân ra Bắc giải phóng giang sơn.
Năm 1427, Lê Lợi chỉ huy trận quyết chiến chiến lược đại phá 15 vạn viện binh giặc tại chi lăng - Xương Giang, giết chết chủ tướng Liễu Thăng, buộc vương thông phải xin hòa, rút toàn bộ quân Minh về nước. Sau 10 năm gian khổ, cuộc khởi nghĩa Lam Sơn thắng lợi hoàn toàn. Năm 1428, Lê Lợi lên ngôi hoàng đế, xưng là Lê Thái Tổ, khôi phục quốc hiệu Đại Việt, mở ra triều đại nhà Hậu Lê hưng thịnh bậc nhất lịch sử.



