Lê Lợi – Người dựng lại giang sơn
Nguyễn Thị Hồng Vân
Có những thời khắc lịch sử mà cả một dân tộc dường như bị đẩy đến bên bờ vực. Nhưng cũng chính trong những thời khắc ấy, những con người kiệt xuất xuất hiện, tập hợp lòng dân và thắp lên ngọn lửa hy vọng. Lê Lợi là một người anh hùng như thế.
Lê Lợi sinh năm 1385 tại vùng Lam Sơn, Thanh Hóa. Ông lớn lên trong một gia đình có thế lực ở địa phương và sớm nổi tiếng là người có chí lớn, thương dân và có khả năng tập hợp nhân tài.
Đầu thế kỷ XV, Đại Việt rơi vào ách đô hộ của nhà Minh. Đất nước mất quyền tự chủ, nhân dân phải chịu nhiều chính sách cai trị hà khắc. Trước cảnh quê hương bị giày xéo, Lê Lợi không chấp nhận khuất phục.
Năm 1418, tại Lam Sơn, ông chính thức dựng cờ khởi nghĩa.
Từ đây, một cuộc chiến kéo dài nhiều năm bắt đầu.
Những ngày đầu vô cùng gian khổ. Nghĩa quân Lam Sơn lực lượng còn ít, vũ khí thiếu thốn, nhiều lần phải rút lui trước quân Minh.
Có lúc tình thế tưởng như không thể cứu vãn.
Nhưng Lê Lợi vẫn kiên trì.
Ông hiểu rằng muốn đánh thắng một đội quân mạnh hơn, nghĩa quân phải dựa vào nhân dân và biết chờ đợi thời cơ.
Trong cuộc khởi nghĩa ấy, Lê Lợi đã quy tụ được rất nhiều hào kiệt. Bên cạnh ông có những người tài năng như Nguyễn Trãi, Lê Lai, Đinh Lễ, Nguyễn Xí và nhiều tướng lĩnh khác.
Mỗi người một tài năng, nhưng cùng chung một mục tiêu: đánh đuổi quân Minh, giành lại độc lập cho Đại Việt.
Một trong những thời khắc đau thương nhất của cuộc khởi nghĩa là sự hy sinh của Lê Lai.
Khi Lê Lợi bị quân Minh truy đuổi trong tình thế nguy cấp, Lê Lai đã cải trang thành Lê Lợi, dẫn quân đánh lạc hướng quân địch và chấp nhận hy sinh.
Sự hy sinh ấy đã giúp Lê Lợi tiếp tục lãnh đạo cuộc kháng chiến.
Nó cũng cho thấy sức mạnh của tình nghĩa giữa những người cùng chung lý tưởng.
Sau những năm tháng gian khổ, nghĩa quân Lam Sơn từng bước lớn mạnh.
Từ Thanh Hóa, cuộc khởi nghĩa phát triển ra nhiều vùng, lực lượng ngày càng đông, quân Minh liên tiếp thất bại.
Năm 1427, quân Minh đưa viện binh lớn sang Đại Việt. Nhưng tại Chi Lăng – Xương Giang, quân Lam Sơn giành những thắng lợi quyết định.
Cuối cùng, quân Minh phải chấp nhận rút khỏi Đại Việt.
Đất nước giành lại độc lập.
Năm 1428, Lê Lợi lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu Thuận Thiên, lập ra triều Lê sơ.
Một thời kỳ mới của lịch sử dân tộc bắt đầu.
Nhưng điều khiến tôi khâm phục Lê Lợi không chỉ là việc ông đánh thắng quân Minh.
Đó là hành trình từ một người đứng lên vì quê hương đến người lãnh đạo cả một dân tộc giành lại độc lập.
Ông đã trải qua những năm tháng thiếu thốn, những lần thất bại, những mất mát và cả những thời điểm tưởng như không còn hy vọng.
Nhưng ông chưa từng từ bỏ.
Có lẽ đó chính là sức mạnh lớn nhất của một người lãnh đạo.
Không phải lúc nào cũng chiến thắng.
Mà là sau mỗi thất bại vẫn đủ niềm tin để đứng dậy và đi tiếp.
Lê Lợi còn cho thấy một điều quan trọng: muốn chiến thắng một kẻ thù mạnh, không thể chỉ dựa vào sức mạnh quân sự. Nghĩa quân Lam Sơn chiến thắng bởi họ có lòng dân, có những người tài và có một mục tiêu chung.
Đó là độc lập.
Hơn sáu thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày nghĩa quân Lam Sơn dựng cờ khởi nghĩa. Nhưng tên tuổi Lê Lợi vẫn sống mãi trong lịch sử dân tộc.
Mỗi khi nhắc đến Lam Sơn, chúng ta lại nhớ đến những người đã chiến đấu giữa núi rừng, nhớ đến những con người đã hy sinh, và nhớ đến một vị lãnh tụ đã không chịu khuất phục trước ngoại bang.
Lê Lợi – người anh hùng Lam Sơn, người lãnh đạo cuộc khởi nghĩa đánh đuổi quân Minh và mở ra một thời kỳ độc lập mới cho Đại Việt.
Ngọn lửa ông thắp lên tại Lam Sơn năm ấy đã vượt qua những năm tháng chiến tranh để cháy mãi trong lịch sử.
Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, ý chí độc lập và niềm tin rằng khi toàn dân đồng lòng, không thế lực nào có thể khuất phục được dân tộc Việt Nam.


