Lê Long Triệu – Người lính thực hiện lời dạy “Thương binh tàn nhưng không phế”
Lê Long Triệu – Người lính thực hiện lời dạy “Thương binh tàn nhưng không phế” Trận đánh Công-pông-trách đêm 22, rạng sáng 23/3/1972 là một ký ức không thể quên đối với Lê Long Triệu. Tiểu đoàn T40 của ông tập kích một cứ điểm nằm sát biên giới Việt Nam. Trận đánh diễn ra ác liệt và kéo dài đến gần sáng. Khi đạn dược cạn, ông cùng đồng đội phải tìm cách giữ vững vị trí và bảo vệ cán bộ chỉ huy. Trong tình huống nguy hiểm, Lê Long Triệu lao lên đối đầu với lực lượng đối phương, tạo điều kiện để Tiểu đoàn trưởng Bảo rút lui an toàn. Ông bị thương ở đầu trong quá trình rút lui. Sau trận đánh, ông được tặng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba. Những tháng tiếp theo, ông tiếp tục chiến đấu và lại bị thương nặng trong một trận đánh tại Hà Tiên, Kiên Giang vào tháng 12/1972. Năm 1974, do sức khỏe không còn bảo đảm, ông được đưa ra Bắc công tác. Nhưng với một người lính, rời chiến trường không đồng nghĩa với khép lại trách nhiệm. Ông tiếp tục công tác ở nhiều đơn vị, rồi tham gia hoạt động xã hội, hỗ trợ đồng đội và người có hoàn cảnh khó khăn. Điều đặc biệt trong câu chuyện của Lê Long Triệu là hành trình trở lại chiến trường. Ông cùng Ban Liên lạc T40 nhiều lần quay về nơi từng chiến đấu, tìm kiếm và quy tập hài cốt đồng đội. Theo bài viết của Trung ương Đoàn, nhóm của ông đã tổ chức tám lần trở lại chiến trường và đưa được chín hài cốt đồng đội về quê hương. Những vết thương chiến tranh vẫn còn trên cơ thể, nhưng ông không coi đó là lý do để thu mình. Trái lại, ông biến ký ức về chiến trường thành động lực để làm những việc có ích. Từ một người lính trẻ trong chiến tranh đến một cựu chiến binh tích cực trong đời thường, câu chuyện của ông cho thấy một phẩm chất quan trọng: lòng trung thành với đồng đội có thể kéo dài suốt cả cuộc đời. Khi kể về những năm tháng ấy, điều ông nhắc nhiều không phải là thành tích cá nhân mà là những người đã hy sinh. Những chuyến trở lại chiến trường vì thế cũng là hành trình tìm kiếm ký ức, đưa những người đồng đội trở về với gia
Lê Long Triệu – Người lính thực hiện lời dạy “Thương binh tàn nhưng không phế”
Trận đánh Công-pông-trách đêm 22, rạng sáng 23/3/1972 là một ký ức không thể quên đối với Lê Long Triệu. Tiểu đoàn T40 của ông tập kích một cứ điểm nằm sát biên giới Việt Nam. Trận đánh diễn ra ác liệt và kéo dài đến gần sáng. Khi đạn dược cạn, ông cùng đồng đội phải tìm cách giữ vững vị trí và bảo vệ cán bộ chỉ huy.
Trong tình huống nguy hiểm, Lê Long Triệu lao lên đối đầu với lực lượng đối phương, tạo điều kiện để Tiểu đoàn trưởng Bảo rút lui an toàn. Ông bị thương ở đầu trong quá trình rút lui. Sau trận đánh, ông được tặng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba. Những tháng tiếp theo, ông tiếp tục chiến đấu và lại bị thương nặng trong một trận đánh tại Hà Tiên, Kiên Giang vào tháng 12/1972.
Năm 1974, do sức khỏe không còn bảo đảm, ông được đưa ra Bắc công tác. Nhưng với một người lính, rời chiến trường không đồng nghĩa với khép lại trách nhiệm. Ông tiếp tục công tác ở nhiều đơn vị, rồi tham gia hoạt động xã hội, hỗ trợ đồng đội và người có hoàn cảnh khó khăn.
Điều đặc biệt trong câu chuyện của Lê Long Triệu là hành trình trở lại chiến trường. Ông cùng Ban Liên lạc T40 nhiều lần quay về nơi từng chiến đấu, tìm kiếm và quy tập hài cốt đồng đội. Theo bài viết của Trung ương Đoàn, nhóm của ông đã tổ chức tám lần trở lại chiến trường và đưa được chín hài cốt đồng đội về quê hương.
Những vết thương chiến tranh vẫn còn trên cơ thể, nhưng ông không coi đó là lý do để thu mình. Trái lại, ông biến ký ức về chiến trường thành động lực để làm những việc có ích. Từ một người lính trẻ trong chiến tranh đến một cựu chiến binh tích cực trong đời thường, câu chuyện của ông cho thấy một phẩm chất quan trọng: lòng trung thành với đồng đội có thể kéo dài suốt cả cuộc đời.
Khi kể về những năm tháng ấy, điều ông nhắc nhiều không phải là thành tích cá nhân mà là những người đã hy sinh. Những chuyến trở lại chiến trường vì thế cũng là hành trình tìm kiếm ký ức, đưa những người đồng đội trở về với gia đình và quê hương.


