Lê Lựu
Tôi là Lê Lựu, một người lính đã trải qua những năm tháng chiến tranh. Những ngày ấy, chúng tôi hành quân liên tục. Con đường dài, nhiều khi không biết điểm dừng. Chúng tôi đi qua rừng, qua suối. Mang theo ba lô nặng. Nhưng điều nặng nhất… không phải là hành lý. Đó là nỗi nhớ nhà. Có những buổi tối, sau một ngày hành quân, chúng tôi ngồi lại. Không ai nói nhiều. Chỉ lặng im. Mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng. Có người nhớ gia đình. Có người nhớ quê hương. Nhưng sáng hôm sau, tất cả lại đứng dậy
Tôi là Lê Lựu, một người lính đã trải qua những năm tháng chiến tranh.
Những ngày ấy, chúng tôi hành quân liên tục. Con đường dài, nhiều khi không biết điểm dừng. Chúng tôi đi qua rừng, qua suối. Mang theo ba lô nặng. Nhưng điều nặng nhất… không phải là hành lý. Đó là nỗi nhớ nhà. Có những buổi tối, sau một ngày hành quân, chúng tôi ngồi lại. Không ai nói nhiều. Chỉ lặng im. Mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng. Có người nhớ gia đình. Có người nhớ quê hương. Nhưng sáng hôm sau, tất cả lại đứng dậy. Tiếp tục đi. Không ai hỏi “đi bao lâu nữa”. Chỉ biết phải đi tiếp. Sau này, khi chiến tranh qua đi, tôi trở thành nhà văn. Tôi viết về những con đường ấy. Không phải để kể về gian khổ, mà để nói về sự bền bỉ của con người. Tôi hiểu rằng: Có những con đường không chỉ đi bằng chân, mà đi bằng ý chí.



