Bài viết

Lê Mã Lương - Biểu Tượng Của Lý Tưởng "Cuộc Đời Đẹp Nhất Là Trên Trận Tuyến Đánh Quân Thù"

Lê Mã Lương - Biểu Tượng Của Lý Tưởng "Cuộc Đời Đẹp Nhất Là Trên Trận Tuyến Đánh Quân Thù"

Đồng Nai08/07/2026Chi đoàn Khu phố Sông Trầu 3 (Đoàn phường Trảng Bom)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lê Mã Lương - Biểu Tượng Của Lý Tưởng "Cuộc Đời Đẹp Nhất Là Trên Trận Tuyến Đánh Quân Thù"

Trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng oanh liệt, thế hệ thanh niên Việt Nam đã lên đường ra trận với một tâm thế hiên ngang và lý tưởng sống cao đẹp. Giữa hàng vạn người con quả cảm ấy, Lê Mã Lương nổi lên như một biểu tượng bất diệt cho ý chí kiên cường và tinh thần tiến công mãnh liệt. Ông chính là người đã thắp sáng ngọn lửa lý tưởng cho hàng triệu thanh niên thời bấy giờ qua câu nói mang tầm vóc thời đại: "Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù".

Người trai trẻ "xếp bút nghiên" lên đường ra trận

Lê Mã Lương sinh năm 1950 tại thị trấn nông trường Thống Nhất, huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, chàng trai trẻ Lê Mã Lương khi ấy vẫn còn là một học sinh trường cấp 3. Một biến cố lớn đã xảy ra khi ông nhận được tin người anh trai thân yêu đã anh dũng hy sinh trên chiến trường miền Nam.

Nỗi đau mất mát người thân hòa cùng lòng căm thù giặc sâu sắc đã thôi thúc ông đưa ra một quyết định táo bạo: xếp bút nghiên để tình nguyện nhập ngũ. Dù khi đó chưa đủ tuổi, nhưng với quyết tâm sắt đá, ông đã viết đơn bằng máu để xin được ra trận. Ông được biên chế vào Trung đoàn 24, Sư đoàn 304 – một đơn vị chủ lực giàu truyền thống – và nhanh chóng bộc lộ tư chất của một chiến sĩ mưu trí, dũng cảm. Tại đây, ông được rèn luyện để trở thành một xạ thủ súng chống tăng B41, một vị trí luôn đòi hỏi phải áp sát và đối mặt trực diện với hỏa lực và xe tăng của kẻ thù.

Thiên anh hùng ca trên Đường 9 - Nam Lào

Chiến công oanh liệt nhất đưa tên tuổi của Lê Mã Lương vào lịch sử chính là Chiến dịch phản công Đường 9 - Nam Lào diễn ra vào đầu năm 1971. Đây là cuộc thử lửa quy mô lớn nhằm cắt đứt tuyến chi viện chiến lược Đường mòn Hồ Chí Minh.

Trước khi bước vào trận đánh then chốt, Lê Mã Lương đã thể hiện sự mưu trí vượt trội. Vào ngày 20/2/1971, một mình ông đã sử dụng khẩu súng B41 kết hợp với súng tiểu liên AK, liên tục thay đổi vị trí bắn để tạo thế nghi binh như một đại đội đang bao vây địch. Bằng cách đánh "xuất quỷ nhập thần" này, ông đã bắn cháy một xe bọc thép và tiêu diệt hàng chục tên địch, buộc chúng phải rút chạy.

Đỉnh cao của lòng quả cảm diễn ra vào ngày 25/2/1971 tại Cao điểm 543. Trong lúc dẫn đầu tổ hỏa lực áp sát công sự địch, một mảnh đạn pháo của giặc đã găm trúng mặt Lê Mã Lương, khiến mắt phải của ông bị thương nặng, hỏng hoàn toàn. Dù máu chảy ròng ròng và đau đớn tột cùng, ông vẫn gạt phắt ý định lui quân của cấp trên và đồng đội bằng câu nói đanh thép: "Mắt trái tôi vẫn nhìn rõ, tôi vẫn đánh được!".

Ông tự tay dùng băng cá nhân buộc chặt mắt phải lại để cầm máu, rồi ôm khẩu B41, dùng con mắt duy nhất còn lại để ngắm bắn. Bằng ý chí sắt đá, ông bò trườn qua làn mưa đạn, thiêu rụi các ổ súng máy và bắn cháy liên tiếp 2 xe bọc thép hạng nặng. Hành động "băng mắt chiến đấu" của ông đã cổ vũ mạnh mẽ tinh thần toàn đơn vị, dẫn đến việc quân ta làm chủ hoàn toàn cao điểm và bắt sống toàn bộ Ban chỉ huy Lữ đoàn 3 nhảy dù của địch, trong đó có Lữ đoàn trưởng Nguyễn Văn Thọ.

Tượng đài sống của lý tưởng cách mạng

Chỉ tính riêng trong chiến dịch này, Lê Mã Lương đã trực tiếp tham gia 14 trận đánh, tự tay bắn cháy 5 xe quân sự và tiêu diệt hàng chục tên địch. Với những chiến công đặc biệt xuất sắc, ngày 20/9/1971, ông vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới vừa tròn 21 tuổi.

Sau chiến tranh, người anh hùng với một con mắt còn lại ấy vẫn không ngừng học tập và cống hiến. Ông tiếp tục tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc, được phong hàm Thiếu tướng và giữ chức Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam trước khi nghỉ hưu.

Câu chuyện về người chiến sĩ Lê Mã Lương "băng mắt diệt xe tăng" vẫn mãi là một trong những trang sử hào hùng nhất của quân đội ta. Câu nói bất hủ của ông không chỉ là vũ khí tinh thần của thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" năm xưa, mà còn là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng yêu nước và ý chí vượt qua mọi nghịch cảnh để phụng sự Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn