Bài viết

Lê Mã Lương: “Cuộc đời chỉ đẹp khi trên tuyến đầu đánh giặc”

Đà Nẵng22/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng miền Bắc sục sôi khí thế "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", có một chàng trai trẻ với gương mặt thư sinh nhưng mang trong mình một lý tưởng sống đã trở thành kim chỉ nam cho cả một thế hệ thanh niên thời bấy giờ. Đó chính là “Anh hùng Lê Mã Lương”.

Lê Mã Lương sinh năm 1950 tại vùng quê Thanh Hóa. Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, anh đang là một học sinh xuất sắc, có tương lai rộng mở để vào đại học hoặc đi du học. Nhưng giữa lúc quê hương cần, người thanh niên ấy đã chọn một con đường khác.

Có một giai thoại kể rằng, vì sức khỏe không đạt yêu cầu (anh chỉ nặng 46kg), Lê Mã Lương đã bị loại trong kỳ khám tuyển quân sự. Không cam lòng, anh đã dùng dao trích máu ngón tay mình để viết lá đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ. "Lá đơn máu" ấy không chỉ là mực và giấy, mà là lời thề của một trái tim khao khát được dâng hiến cho độc lập dân tộc.

Năm 1968, Lê Mã Lương có mặt tại mặt trận Đường 9 - Khe Sanh, nơi được ví như một "lò xay thịt" bởi mật độ bom đạn khủng khiếp của quân đội Mỹ. Trong một trận đánh ác liệt, anh bị thương nặng, một mảnh đạn găm thẳng vào mắt phải khiến anh vĩnh viễn mất đi một phần thị lực.

Cấp trên ra lệnh cho anh về tuyến sau để điều trị và đi học theo tiêu chuẩn thương binh. Nhưng giữa lúc đồng đội đang ngã xuống, Lê Mã Lương đã kiên quyết từ chối. Anh xin ở lại đơn vị, tự tập luyện cách ngắm bắn bằng mắt trái, tập cách di chuyển trong bóng tối để tiếp tục chiến đấu.

Câu chuyện "Hoa Lửa" rực rỡ nhất về anh chính là khoảnh khắc trong một cuộc phỏng vấn giữa chiến trường khói lửa. Khi được hỏi tại sao lại từ bỏ cơ hội đi học, từ bỏ sự an toàn để ở lại nơi hòn tên mũi đạn này, Lê Mã Lương đã trả lời bằng một câu nói mà sau này đã đi vào sách giáo khoa và trở thành khẩu hiệu của thanh niên Việt Nam suốt nhiều thập kỷ:

"Cuộc đời đẹp nhất là trên tuyến đầu đánh giặc!"

Đối với anh, cái "đẹp" không nằm ở những giảng đường yên tĩnh hay những con phố phồn hoa, mà cái đẹp nằm ở sự hy sinh, ở tình đồng đội chia nhau bát cơm sẻ nửa, và ở cảm giác được đứng thẳng người bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc.

Dù chỉ còn một con mắt trái, Lê Mã Lương vẫn trở thành một tay súng thiện xạ. Trong chiến dịch Đường 9 - Nam Lào năm 1971, một mình anh đã dùng súng B40, B41 tiêu diệt hàng chục tên địch, phá hủy nhiều xe tăng và hỏa lực của đối phương. Anh đánh hăng hái

Lê Mã Lương được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 21 tuổi. Anh không chỉ là người anh hùng trong chiến trận, mà còn là người anh hùng trong tư duy sống. Câu chuyện của Lê Mã Lương nhắc nhở chúng ta rằng: “Thời hoa lửa không chỉ tạo nên những người lính, nó tạo nên những nhân cách lớn.” Anh đã chứng minh rằng tuổi trẻ chỉ thực sự rực rỡ khi nó được đặt đúng chỗ - nơi mà đất nước cần họ nhất.

Cho đến tận hôm nay, câu nói ấy vẫn còn vang vọng, nhắc nhở chúng ta về một thời đại mà những chàng trai, cô gái coi việc phụng sự Tổ quốc là niềm hạnh phúc lớn lao nhất của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn