Lê Mã Lương – “Cuộc Đời Đẹp Nhất Là Trên Trận Tuyến”
Lê Mã Lương – “Cuộc Đời Đẹp Nhất Là Trên Trận Tuyến”
Lê Mã Lương sinh ngày 14/12/1949 tại Hà Tây cũ (nay thuộc Hà Nội). Từ nhỏ, cậu bé Lương đã nổi bật bởi sự nhanh nhẹn, dũng cảm và đặc biệt là lòng căm thù giặc sâu sắc khi liên tục chứng kiến cảnh đồng bào bị bắn phá.
Năm 1967, khi mới 18 tuổi, Lương nhập ngũ, được biên chế về Sư đoàn 312 – đơn vị chủ lực thiện chiến. Chỉ 1 năm sau, anh đã ở mặt trận ác liệt nhất: Đường 9 – Khe Sanh.
Mùa hè năm 1968, Đồi C2 – một vị trí chiến lược nằm giữa vùng bom đạn tơi tả – trở thành nơi thử thách lòng can trường của người lính trẻ. Trận chiến kéo dài nhiều ngày khiến cả đơn vị thương vong nặng. Trong một đợt phản kích, Lương bị trúng mảnh pháo rách cả cánh tay. Máu thấm đẫm áo. Đồng đội đỡ anh rút về sau nhưng anh gạt đi:
“Vẫn còn chiến đấu được! Chưa lùi!” Và anh tiếp tục lao lên, khẩu B40 trên vai cháy bỏng. Anh bắn cháy liên tiếp 3 lô cốt địch, rồi dẫn đầu tổ xung kích chiếm lại điểm cao. Chính trận này, anh đã nói câu để đời, được đồng đội truyền tụng qua nhiều thế hệ:
“Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù!” Những năm tiếp theo, Lê Mã Lương tiếp tục chiến đấu ở nhiều chiến trường khốc liệt khác. Sự gan dạ, bình tĩnh, quyết đoán trong chiến đấu khiến anh trở thành tấm gương cho cả đơn vị.
Năm 1970, khi mới 21 tuổi, anh được phong Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một trong những anh hùng trẻ tuổi nhất thời chống Mỹ.
Sau chiến tranh, Lê Mã Lương tiếp tục cống hiến trọn đời cho quân đội, trở thành Thiếu tướng, Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự, và là người kể lại ký ức chiến trường bằng tất cả sự thật thà, xót xa nhưng hào sảng của thế hệ “đi không tiếc đời mình”.


