Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lê Mã Lương – "Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù"

Lê Mã Lương là một trong những Anh hùng Lực lượng vũ trang tiêu biểu của thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông nổi tiếng với tinh thần chiến đấu ngoan cường, nhiều lần bị thương nhưng vẫn kiên quyết bám trận địa. Câu nói của ông: "Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù" đã trở thành lý tưởng sống của nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam.

Bắc Ninh02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, hàng vạn thanh niên miền Bắc viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ.

Trong số ấy có chàng trai Lê Mã Lương, vừa tròn hai mươi tuổi.

Ngày nhận giấy báo nhập ngũ, mẹ ông lặng lẽ chuẩn bị chiếc ba lô bằng vải kaki, gói thêm ít lạc rang và mấy bộ quần áo.

Trước lúc lên đường, mẹ chỉ dặn một câu:

"Con đi thì cố gắng sống xứng đáng với quê hương."

Lời dặn ấy theo ông suốt những năm tháng chiến trường.

Sau thời gian huấn luyện, Lê Mã Lương được điều vào chiến trường Trị - Thiên, nơi được xem là "túi bom" của miền Nam.

Ngày đầu đến đơn vị, ông mới cảm nhận hết sự khốc liệt của chiến tranh.

Ban ngày, máy bay gầm rú trên đầu.

Ban đêm, pháo sáng trắng cả bầu trời.

Có những trận đánh kéo dài nhiều ngày liên tiếp.

Đồng đội vừa chiến đấu vừa đào công sự.

Có người sáng còn nói cười, chiều đã mãi mãi nằm lại.

Trong một trận đánh lớn, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ đánh chiếm một cao điểm quan trọng.

Địa hình trống trải.

Quân địch chiếm lợi thế trên điểm cao.

Mỗi bước tiến của bộ đội đều phải đổi bằng mồ hôi và máu.

Lê Mã Lương là người luôn đi ở mũi tiến công.

Khi đồng đội bị thương, ông lao lên kéo về phía sau.

Khi hỏa lực bị ngắt quãng, ông trực tiếp cầm súng tiếp tục chiến đấu.

Một mảnh pháo găm vào vai.

Máu chảy ướt cả áo.

Đồng đội đề nghị đưa ông về tuyến sau.

Ông lắc đầu:

"Còn đánh được thì còn ở lại."

Ông băng tạm vết thương rồi tiếp tục chiến đấu.

Đến cuối trận, đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng rất nhiều đồng đội đã hy sinh.

Sau mỗi trận đánh, điều khiến ông đau lòng nhất không phải là những vết thương trên cơ thể, mà là phải ghi tên những người đồng đội đã ngã xuống vào cuốn sổ của đơn vị.

Nhiều năm sau, khi được hỏi điều gì khiến ông nhớ nhất về chiến tranh, ông không kể về chiến công.

Ông chỉ nói:

"Tôi nhớ đồng đội."

Trong những năm chiến đấu, Lê Mã Lương nhiều lần bị thương.

Có lần tưởng không thể qua khỏi.

Nhưng mỗi khi bình phục, ông lại xin trở về đơn vị.

Tinh thần ấy khiến đồng đội vô cùng khâm phục.

Năm 1971, khi mới 25 tuổi, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội, sau này giữ cương vị Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam.

Trong rất nhiều buổi nói chuyện với học sinh, sinh viên và chiến sĩ trẻ, ông luôn nhấn mạnh rằng:

"Chiến tranh đã lùi xa, nhưng lòng yêu nước thì không bao giờ được phép nhạt phai."

Ông kể về đồng đội bằng sự xúc động.

Ông nhắc đến hòa bình bằng lòng biết ơn.

Và ông luôn mong thế hệ trẻ hôm nay học tập thật tốt, lao động thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của lớp người đi trước.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Lê Mã Lương vẫn miệt mài đi khắp các trường học, đơn vị quân đội và địa phương để kể lại những câu chuyện về một thời hoa lửa.

Ông không kể để nói về mình.

Ông kể để những người đã nằm lại trên chiến trường không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn