LÊ MÃ LƯƠNG – TUỔI TRẺ VÀ LỜI HẸN VỚI TỔ QUỐC
Có một câu nói thường được nhắc đến khi nói về tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh:
“Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù.”
Người nói câu ấy là Lê Mã Lương.
Sinh năm 1950, ông nhập ngũ khi còn rất trẻ. Tuổi đời của ông khi bước vào chiến trường cũng giống như biết bao thanh niên cùng thế hệ: còn trẻ, còn nhiều ước mơ và chưa kịp sống hết những năm tháng bình yên.
Nhưng chiến tranh không cho họ lựa chọn.
Họ lên đường.
Trong những năm chiến đấu, Lê Mã Lương trải qua nhiều trận đánh ác liệt. Ông từng bị thương nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu.
Có lẽ với một người lính trẻ, điều khó khăn nhất không phải là bước vào trận chiến.
Mà là chấp nhận rằng mình có thể không trở về.
Nhưng nếu tất cả đều sợ hãi và đứng lại, ai sẽ bảo vệ quê hương?
Câu hỏi ấy đã đưa rất nhiều người trẻ bước qua nỗi sợ của chính mình.
Lê Mã Lương cũng vậy.
Ông chiến đấu và trưởng thành giữa chiến trường.
Những năm tháng ấy để lại trong ông những ký ức không thể phai mờ: đồng đội, những trận đánh, những người đã ngã xuống và những lần trở về trong gang tấc.
Câu nói về “cuộc đời đẹp nhất” vì thế không phải là lời nói của một người đứng ngoài chiến tranh.
Đó là tiếng nói của một người đã sống giữa chiến tranh.
Ngày nay, khi tuổi trẻ có cơ hội học tập, làm việc, yêu thương và lựa chọn tương lai của mình, câu chuyện của thế hệ ấy càng khiến chúng ta suy nghĩ.
Họ từng có tuổi trẻ.
Họ cũng có những ước mơ.
Nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã đặt những ước mơ riêng sang một bên.
Có người trở về.
Có người mãi mãi nằm lại.
Và có những người mang thương tích suốt cuộc đời.
Nhưng chính họ đã góp phần tạo nên một ngày mà chúng ta có thể gọi hai tiếng:
Hòa bình.
Tuổi trẻ hôm nay không cần cầm súng ra chiến trường.
Nhưng vẫn có thể tiếp nối thế hệ trước bằng cách sống có trách nhiệm, biết yêu thương, biết cống hiến và biết trân trọng những gì mình đang có.
Bởi hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.
Nó được xây nên từ tuổi trẻ của biết bao người đã đi qua thời hoa lửa.



